Hà Nội 36 Phố Phường

Võ Lực là một con đường duy nhất để cứu nguy cho dân tộc Việt

June 5, 2008 · 4 Comments


Đọc bài “Lập quân đội mới để giải phóng VN sẽ là điều hiện thực chứ không phải là giấc mơ “ qua VietLand, tôi thấy rất là tâm đắc.

Nôi dung bài này cho chúng ta thấy Võ Lực là một con đường duy nhất để cứu nguy cho dân tộc Việt đang bị bọn công nô biến thành nô lệ và có âm mưu biến nước Việt thành một quận lỵ của Trung cộng. Keep reading →

→ 4 CommentsCategories: Uncategorized

Cảm nhận 30-4

April 28, 2008 · 2 Comments

Trần Khải Thanh Thuỷ sinh năm 1960 nên ngày 30-4-1975 tôi  tròn 15 tuổi, đang còn ngồi trên  ghế nhà  trường phổ thông trung học. Tin miền Nam  hoàn toàn giải phóng dội tới từng công sở , xí nghiệp, trường học làm nức lòng  toàn dân , nét mặt ai cũng  hân hoan khúc khải hoàn ca. Lây tâm tâm trạng chung của  mọi người , tôi  cũng cảm thấy  nhẹ bỗng  như người không trọng  lượng. Cảm giác của người chiến thắng, nở hoa trong hồn, vui mừng không sao kể xiết. Khắp góc chợ, vỉa hè,  đâu đâu người dân cũng  đưa  tin  nước nhà giải phóng, chế độ nguỵ quyền sụp đổ.  Keep reading →

→ 2 CommentsCategories: Uncategorized
Tagged: , , , ,

Công An CS Trung Quốc Giả Làm Sư Tây Tạng Để Gây Bạo Động

March 31, 2008 · Leave a Comment

 

Photo công an TQ cạo đầu, đang chuẩn bị những chiếc áo để giả làm sư Tây Tạng , dựng lên cảnh bạo lọan, biểu tình đốt phá gần đây tại Tibet. (Photo do cơ quan tình báo Anh phổ biến )


Công An CS Trung Quốc Giả Làm Sư Tây Tạng Để Gây Bạo Động tại Tibet .


Tình báo Anh Quốc xác nhận cáo giác của Ðức Ðạt lai Lạt ma về các cuộc bạo loạn được dàn cảnh – Gordon Thomas. Canada Free Press 21/3/08

Luân Ðôn (20/3) – Nha tình báo chính phủ Anh Quốc GCHQ (Government Communications Headquarters) là một cơ quan giám sát phân nửa thế giới bằng điện tử từ không gian, đã xác nhận lời cáo giác của Ðức Ðạt lai Lạt ma rằng an ninh mật vụ của Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA), đã đội lốt các nhà sư, để phát động lên cuộc nổi loạn làm hàng trăm người Tây Tạng thiệt mạng lẫn bị thương.

Các chuyên viên của Nha tình báo chính phủ Anh Quốc tin rằng quyết định này đã được tính toán có chủ ý bởi giới lãnh đạo Bắc Kinh để họ có cái cớ giẫm nát cuộc biến loạn đang sôi sục trong vùng, vốn đang thu hút sự chú ý của thế giới, mà Bắc Kinh không mong muốn, trong thời gian chuẩn bị cho Thế vận hội vào mùa hè này.

Lòng oán giận đã gia tăng trong nhiều tuần lễ qua tại Lhasa, thủ đô của Tây Tạng, đối với các hành động không quan trọng mấy của nhà cầm quyền Trung Quốc

Càng lúc càng gia tăng, các nhà sư đã khởi đầu các hành động bất phục tùng nhà cầm quyền, đòi hỏi quyền tự do được cử hành các nghi thức đốt hương truyền thống. Cùng với các đòi hỏi này là những tiếng kêu cứu cho việc hồi hương của Ðức Ðạt lai Lạt ma, là vị thứ 14 đang nắm giữ chức vụ tinh thần cao nhất.

Với quyết tâm dạy dỗ các tín lý tôn giáo trong quyền hạn đạo đức của mình – hoà bình và nhân ái — Ðức Ðạt lai Lạt ma chỉ mới có 14 tuổi khi Quân đội Giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) xâm lăng Tây Tạng vào năm 1950, ngài buộc phải thoát chạy sang Ấn Ðộ là nơi ngài đang thực hiện một cuộc vận động không ngừng nghỉ để chống lại sự cai trị hà khắc của Trung Quốc.

Nhưng các nhà phê bình đã không ưa cái sức lôi cuốn của ngài như những tài tử điện ảnh. Tay trùm báo chí Rupert Murdoch đã gọi ngài là: “Một nhà sư rất chính trị đi giầy thời trang hiệu Gucci”

Khám phá ra rằng những người ủng hộ ngài ở bên trong Tây Tạng và Trung Quốc sẽ trở nên tích cực hơn trong những tháng sắp đến Thế vận hội vào mùa hè này, các nhân viên tình báo Anh Quốc được báo rằng chế độ đương quyền sẽ tìm kiếm một nguyên cớ để ra tay và đè nát cơn biến loạn hiện tại.

Mối lo ngại đó đã được Ðức Ðạt lai Lạt ma công khai bày tỏ. Các vệ tinh của Nha tình báo chính phủ Anh Quốc, đặt trong không gian trên vị trí của quả địa cầu, được giao cho trách nhiệm theo dõi cặn kẽ tình trạng này.

Khu nhà hình vành khăn (của Nha tình báo chính phủ Anh Quốc) nằm gần sân đua ngựa Cheltenham, trong vùng thơ mộng Cotswolds ở phía tây Anh Quốc. Bảy ngàn nhân viên bao gồm các chuyên viên điện tử và phân tích tài ba nhất trên thế giới. Giữa họ với nhau, họ nói được hơn 150 ngôn ngữ. Dưới quyền xử dụng của họ là 10,000 máy điện toán, trong đó có nhiều máy được chế tạo đặc biệt cho công tác của họ.

Những hình ảnh tải xuống từ vệ tinh đã cung cấp những thông tin về nhà cầm quyền Trung Quốc dùng mật vụ an ninh đội lốt những kẻ kích động gây rối, phát động các cuộc bạo loạn, để cho quân đội Trung Quốc có cái cớ tiến vào Lhasa giết hại và làm bị thương nhiều người trong tuần lễ qua.

Cái mà chế độ Bắc Kinh không ngờ là các cuộc bạo loạn sẽ lan rộng như thế nào, không chỉ trên khắp Tây Tạng mà còn lan sang các tỉnh Sichuan, Quighai and Gansu, biến cả một vùng rộng lớn ở phía tây Trung Quốc thành một trận địa


Canada Free Press [Friday, March 21, 2008 10:20]
Brit spies confirm
Dalai Lama’s report of staged violence

By Gordon Thomas

London, March 20 – Britain’s GCHQ, the government communications agency that electronically monitors half the world from space, has confirmed the claim by the Dalai Lama that agents of the Chinese People’s Liberation Army, the PLA, posing as monks, triggered the riots that have left hundreds of Tibetans dead or injured.

GCHQ analysts believe the decision was deliberately calculated by the Beijing leadership to provide an excuse to stamp out the simmering unrest in the region, which is already attracting unwelcome world attention in the run-up to the Olympic Games this summer.

For weeks there has been growing resentment in Lhasa, Tibet’s capital, against minor actions taken by the Chinese authorities.

Increasingly, monks have led acts of civil disobedience, demanding the right to perform traditional incense burning rituals. With their demands go cries for the return of the Dalai Lama, the 14th to hold the high spiritual office.

Committed to teaching the tenets of his moral authority—peace and compassion—the Dalai Lama was 14 when the PLA invaded Tibet in 1950 and he was forced to flee to India from where he has run a relentless campaign against the harshness of Chinese rule.

But critics have objected to his attraction to film stars. Newspaper magnate Rupert Murdoch has called him: “A very political monk in Gucci shoes.”

Discovering that his supporters inside Tibet and China would become even more active in the months approaching the Olympic Games this summer, British intelligence officers in Beijing learned the ruling regime would seek an excuse to move and crush the present unrest.

That fear was publicly expressed by the Dalai Lama. GCHQ’s satellites, geo-positioned in space, were tasked to closely monitor the situation.

The doughnut-shaped complex, near Cheltenham racecourse, is set in the pleasant Cotswolds in the west of England. Seven thousand employees include the best electronic experts and analysts in the world. Between them they speak more than 150 languages. At their disposal are 10,000 computers, many of which have been specially built for their work.

The images they downloaded from the satellites provided confirmation the Chinese used agent provocateurs to start riots, which gave the PLA the excuse to move on Lhasa to kill and wound over the past week.

What the Beijing regime had not expected was how the riots would spread, not only across Tibet, but also to Sichuan, Quighai and Gansu provinces, turning a large area of western China into a battle zone.

http://buddhism.kalachakranet.org/chinese-orchestrating-riots-tibet.htm

→ Leave a CommentCategories: Uncategorized

ĐẢNG VIỆT TÂN LIÊN TỤC ĐÁNH PHÁ CHÍNH NGHĨA QUỐC GIA

March 31, 2008 · 1 Comment

ĐẢNG VIỆT TÂN LIÊN TỤC ĐÁNH PHÁ CHÍNH NGHĨA QUỐC GIA .
TỪ “LITTLE SAIGON” SAN JOSE TỚI QUỐC HỘI HOA KỲ !!!


Thấy gì ở lá thư ông Đỗ Hoàng Điềm chủ tịch đảng Việt Tân gởi đồng hương ngày 19 tháng 3/2008 ?
Trương Nhân Tuấn

Thấy gì ở lá thư ông Đỗ Hoàng Điềm chủ tịch đảng Việt Tân gởi đồng hương ngày 19 tháng 3/2008 ?Thấy gì ở lá thư ông Đỗ Hoàng Điềm chủ tịch đảng Việt Tân gởi đồng hương ngày 19 tháng 3/2008 ?Thấy gì ở lá thư ông Đỗ Hoàng Điềm chủ tịch đảng Việt Tân gởi đồng hương ngày 19 tháng 3/2008 ?Thấy gì ở lá thư ông Đỗ Hoàng Điềm chủ tịch đảng Việt Tân gởi đồng hương ngày 19 tháng 3/2008 ?Thấy gì ở lá thư ông Đỗ Hoàng Điềm chủ tịch đảng Việt Tân gởi đồng hương ngày 19 tháng 3/2008 ?

Vừa qua, 12 tháng 3 năm 2008, Ủy Ban Đông Á Thái Bình Dương của Quốc Hội Hoa Kỳ do bà Nghị Sĩ Barbara Boxer làm chủ tịch có buổi tham khảo ý kiến (hearings) một số nhân vật tiêu biểu trong cộng đồng người Việt tại Hoa Kỳ. Mục đích buổi tham khảo nhằm tìm hiểu để lấy quyết định về số phận của dự luật về Nhân Quyền cho Việt Nam HR 3096 đã được Hạ Viện biểu quyết tháng 9 năm 2009 đang chờ Thượng Viện thông qua ; hoặc nếu cần, soạn thảo và đệ trình Quốc Hội một dự luật khác về dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam. Buổi tham khảo ý kiến này có sự hiện diện của ông Đỗ Hoàng Điềm, chủ tịch đảng Việt Tân.

Như thế, buổi họp này rất quan trọng cho cộng đồng người Việt, vì nó quan hệ đên chính sách của Hoa Kỳ đối với Việt Nam trong tương lai. Số phận của dự luật Nhân Quyền HR 3096 có được Thuợng Viện thông qua hay không cũng tùy thuộc vào buổi tham khảo ý kiến này. Bà Boxer có mời nhiều Nghị Sĩ có uy tín khác tham dự buổi tham khảo, trong đó có ông John Kerry, Nghị Sĩ Barack Obama v.v… và đặc biệt Thứ Trưởng Ngoại Giao phụ trách Đông Á Thái Bình Dương Christopher Hill.

Trong buổi tham khảo Nghị Sĩ Jim Webb, đóng vai trò thẩm vấn, đã có câu hỏi đến ông Đỗ Hoàng Điềm. Câu hỏi có nội dung liên quan tình hình phân biệt đối xử đối với các cựu quân nhân, nhân viên công chức thời Việt Nam Cộng Hòa.

Điều cần ghi nhận Nghị Sĩ Jim Webb là một trong một số chính trị gia Hoa Kỳ chủ trương yểm trợ tận tình phong trào dân chủ Việt Nam. Trong quá khứ ông Webb đã từng chiến đấu tại Việt Nam. Câu hỏi này của ông biểu lộ mối quan tâm của ông đến với thành phần cựu nhân sự của VNCH. Một người thông minh bình thường cũng biết chủ ý của ông Webb muốn đặt vấn đề phân biệt đối xử như là bổn phận của Hoa Kỳ đối với các đồng minh cũ của mình.

Tuy nhiên, ông Đỗ Hoàng Điềm trả lời ông Webb rằng việc phân biệt đối xử xem như đã chấm dứt từ lâu. Theo ông thì việc này đã không còn nữa từ đầu thập niên 1990.

Câu trả lời của ông Đỗ Hoàng Điềm hoàn toàn sai, nó đã gây bất mãn cho Nghị Sĩ Webb ; ông này đã bực bội cắt ngang lời ông Điềm và nói rằng : Cá nhân tôi vẫn thấy nó vẫn còn tiếp tục sau thập niên 1990.

Lời tuyên bố của ông Đỗ Hoàng Điềm đương nhiên có ghi lại đầy đủ trong biên bản của buổi họp, dĩ nhiên nó ảnh hưởng trực tiếp đến quyết định của Thuợng Viện về số phận dự luật HR 3096 cũng như nội dung – có thể có – của một dự luật khác về dân chủ và nhân quyền cho Việt Nam. Lời nói của ông Đỗ Hoàng Điềm có tác dụng rất lớn đến quan hệ ngoại giao tương lai giữa Việt Nam và Hoa Kỳ.

Một tuần lễ sau, 19 tháng 3 năm 2008, ông Đỗ Hoàng Điềm viết hai lá thư, một gởi đến Nghị Sĩ Webb và một gởi đồng hương Việt Nam để đính chính lại lời nói của mình.

Lá thư gởi Nghị Sĩ Jim Webb sẽ không có kết quả, những gì ông Điềm nói đã ghi vào biên bản, vả lại, không phải chỉ có một Nghi Sĩ Webb mà còn có nhiều Nghị Sĩ khác cũng có mặt.

Lá thư gởi đồng hương thì không thuyết phục, vì không cho thấy cái thành tâm của ông Điềm. Ông viết : « tôi chân thành xin lỗi nếu câu trả lời của tôi tại cuộc điều trần đã gây ra những ngộ nhận hay buồn phiền cho quý vị ».

Vấn đề ở đây không phải là « ngộ nhận » hay « không ngộ nhận » mà là việc « phân biệt đối xử » có thật chấm dứt từ đầu thập niên 1990 hay không ?

Nếu thật sự việc này đã chấm dứt thì ông Điềm sẽ không viết thư cho Nghị Sĩ Webb. Lá thư ông Điềm gởi Nghị Sĩ Jim Webb nói rằng rằng ông Webb nói đúng : việc « phân biệt đối xử » vẫn còn.

Như thế không thể có việc « ngộ nhận ». Ông Điềm đã nói sai sự thật. Đổ vỡ do ông Điềm gây ra có thể rất lớn. Dự luật HR 3096 là công trình vận động dài hơi của nhiều nhân vật và tổ chức người Việt tại Hoa Kỳ.

Mặt khác, trong buổi tham khảo ý kiến này ông Điềm cũng đã có phạm thêm lỗi lầm khác, do nói sai thực tế về sự hiện hữu của các tổ chức cơ sở tại Việt Nam (grassroot organisations) không nằm trong vòng kiểm soát của đảng CSVN, gây bất lợi cho phe dân chủ Việt Nam. Vì nếu Việt Nam đã có các tổ chức như thế thì Hoa Kỳ đâu còn nhu cầu gây áp lực về dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam ? Dự luật nhân quyền HR 3096 cũng trở thành không cần thiết.

Người ta có thể đặt câu hỏi vì sao ông Điềm nói như thế ? Ông nói vì đó là sách lược của đảng Việt Tân hay vì sự hiểu biết và khả năng chính trị của ông Điềm ?
Ông Điềm không thế « xin lỗi » suông mà ông phải có một hành vi thích hợp khác.

Những lời tuyên bố sai sự thật của ông Điềm đã xúc phạm hàng triệu nạn nhân, đã bôi nhọ lẻ phải và tạo ảnh hưởng bất lợi cho phe tranh đấu dân chủ Việt Nam. Ông Đỗ Hoàng Điềm là chủ tịch đảng Việt Tân, một tổ chức chính trị tầm vóc ở hải ngoại. Chúng tôi cho rằng lá thư của ông Điềm gởi đến đồng hương, đương nhiên có cá nhân chúng tôi, hoàn toàn không tương xứng. Chúng tôi chờ đợi một hành động cụ thể hơn nơi các vị lãnh đạo Việt Tân trong những ngày sắp tới.

Pháp Quốc ngày 29 tháng 3 năm 2008.
Trương Nhân Tuấn 


Thư Đính Chính Của Ông Đỗ Hoàng Điềm
Về Cuộc Điều Trần 12-03-2008
Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng
Văn Phòng Trung Ương
2530 Berryessa Rd #234, San Jose, CA 95132, USA.
Tel:(408) 347-8830; Email:
lienlac@viettan.org
http://www.viettan.org

****
Ngày 19 tháng 3 năm 2008

Kính thưa quý đồng hương,

Trong tuần qua, cá nhân tôi đã điều trần trước tiểu ban Đông Á & Thái Bình Dương thuộc Ủy Ban Ngoại Giao của Thượng viện Quốc hội Hoa Kỳ. Tại cuộc điều trần này, Thương nghị sĩ James Webb đã hỏi tôi rằng tình trạng phân biệt đối xử với những người từng phục vụ với chính quyền Việt Nam Cộng Hòa hiện nay có còn đang xẩy ra tại Việt Nam hay không?

Nhận thấy câu trả lời của tôi vào lúc đó đã không chính xác và không phản ảnh hết hiện trạng, nên tôi đã gửi thư đến TNS Webb để đính chính. Đính kèm là lá thư đó để thông báo cùng quý vị.

Nhân đây, tôi chân thành xin lỗi nếu câu trả lời của tôi tại cuộc điều trần đã gây ra những ngộ nhận hay buồn phiền cho quý vị, đặc biệt những quý vị đã từng phục vụ trong chính quyền và quân lực Việt Nam Cộng Hòa.

Trân trọng,

Đỗ Hoàng Điềm
Chủ Tịch
Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng

   Thư đính chính gửi TNS James Webb
 



Những Thằng Cuội Trong Băng Đảng Việt Tân

• LÃO MÓC

NHỮNG THẰNG CUỘI
TRONG BĂNG ĐẢNG VIỆT TÂN

LÃO MÓC

Đã từ lâu, Lão Móc ít khi nhắc nhở đến đảng Việt Tân vì ai cũng biết sau khi “khai tử“ Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất và “khai sinh” đảng Việt Tân (VT) tuốt luốt bên Bá Linh, Đức Quốc thì đảng này đã lại bể làm hai một lần thứ hai, sau lần ông Phạm Văn Liễu vòi tiền để đưa cô đào hát bóng qua du lịch Paris không được đáp ứng. Lần “bể” thứ hai “bể“ to hơn lần “bể” thứ nhất vì chính những nguời trong Trung Ương Đảng VT và trong chính các anh em trong giòng họ Hoàng Cơ giành ăn mà đấu đá với nhau.

Chuyện dài về đảng Việt Tân, Lão Móc đã có những trình bày đầy đủ về đảng này trong quyển THIÊN HẠ PHONG TRẦN do tuần báo Tiếng Dân xuất bản năm 2005.

Như đã biết, ngay sau khi “cáo phó” Mặt Trận và “cáo tồn” đảng Việt Tân, những nguời lãnh đạo đảng này đã tiếp tục làm NHỮNG CUỘC TỰ SÁT CHÍNH TRỊ TẬP THỂ; do đó, dưới mắt cộng đồng nguời Việt tỵ nạn cộng sản, đảng Việt Tân chỉ còn là NHỮNG THÂY MA CHÍNH TRỊ. (Xin xem quyển Thiên Hạ Phong Trần).

Sở dĩ có bài viết này vì gần đây, NHỮNG CƯƠNG THI của băng đảng Việt Tân bỗng được vực dậy biến thành NHỮNG THẰNG CUỘI gây rối cộng đồng trong công cuộc tranh đấu GIÀNH LẠI DANH DỰ VÀ NỀN DÂN CHỦ ĐÃ BỊ NGHỊ VIÊN MADISON NGUYỄN VÀ THỊ TRƯỞNG CHUCK REED CHÀ ĐẠP VÀ TƯỚC ĐOẠT trong việc đặt tên cho khu phố trên đường Story.

*

Như mọi người đều biết, trong đêm 4-3-2008, chính Hoàng Thế Dân, Chủ tịch cái gọi là Hội Đồng Điều Hành Cộng Đồng Người Việt Bắc Cali đã hiện nguyên hình là một “ANH HỀ CHÍNH TRỊ” khi đưa chiếc phone tay lên giữa Hội Đồng Thành Phố San Jose và bịa chuyện là anh ta “nhận những lời hăm dọa giết chết!” vì có người biết anh ta sẽ ra điều trần trước HĐTP với tư cách người của nhóm OUR VOICES.

 

ông Hoàng Thế Dân đang giơ điện thoại trước Hội Đồng thành phố San Jose

Trong phiên họp của HĐTP ngày 13-3-2008, có người nhắc lại chuyện bịa đặt lố bịch này thì Thị Truởng Chuck Reed đã nói rằng ai bị hăm dọa cũng cần gọi điện thoại 911. Không biết “anh hề chính trị” Hoàng Thế Dân có cảm thấy hổ thẹn khi nghe những lời này của SƯ PHỤ Chuck Reed?!

Theo Lão Móc thì hình như dây thần kinh mắc cỡ của ông Hoàng Thế Dân đã bị đứt. Bởi vì, để kềm chế sự tác hại, sau đó trên tuần báo VIỆT NEWS, cơ quan tuyên truyền của đảng Việt Tân, Hoàng Thế Dân đã tự biến mình thành một THẰNG CUỘI khi trả lời những câu hỏi của phóng viên của báo này đưa ra.

Để trả lời câu hỏi:
“Trong quá trình vận động nói trên, dư luận Cộng đồng nguời Việt tại San Jose rõ rệt là có hai khuynh huớng ủng hộ hay không ủng hộ việc chọn tên Little Saigon. Ông và quý Cộng đồng đã ở tư thế nào và đã có những việc làm ra sao?”

THẰNG CUỘI Hoàng Thế Dân đã trả lời một cách bịa đặt rất ngu xuẩn như sau: “Thưa quý báo và quý độc giả, chẳng có ai chống danh xưng Little Saigon; nói một cách khác là chẳng có người nào hoặc thành phần nào trong cộng đồng San Jose chống lại tên gọi Little Saigon. Sở dĩ có sự xào xáo là vì cách làm và cách vận động đã gây ra những tổn thương, những hiểu lầm, thậm chí là những quy chụp ác ý khiến cho sự bất đồng ý kiến bùng nổ ra giữa một số nguời.”

Không biết đã được TẬP HUẤN kỹ như thế nào mà cách trả lời của “Thằng cuội” HTD cũng y chang “Bản Lên Tiếng của đai phát thanh Quê Hương” và Bản Lên Tiếng của nhóm “Chúng Tôi Lên Tiếng”?

Lê Văn Hướng, Cao Sơn, Tiến sĩ Caroline Kiều Linh Valverde, Bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi, Hoàng Thế Dân, Hoàng Cơ Định, Nguyên Khôi, Đoan Trang, Trần Ngọc Ảnh, Nguyễn Lực và “nhóm tạp dịch” dưới trướng đài Quê Hương… không có ai chống lại tên gọi Little Saigon. Đa số những người này chỉ ký tên trong cái gọi là “Bản Lên Tiếng” mà ngay cái tên đầu tiên là cụ Võ Toàn đã là giả mạo vì tên của cụ Võ Toàn đã bị ông “ký giả gia nô” Cao Sơn bắt cóc bỏ dĩa! Những người này không có ai chống lại cái tên Little Saigon (sic!). Chỉ có bà Nghị viên Madison Nguyễn, theo lệnh của ai đó, đã quyết định chọn tên SAIGON BUSINESS DISTRICT cho khu phố dài 1 mile trên đuờng Story bất chấp nguyện vọng của 95% cử tri. Việc làm vi phạm luật của bà NV “ăn cháo đái bát” này đã được Thị Trưởng Chuck Reed bao che. Đám âm binh có tên kể trên không có ai chống lại tên Little Saigon, họ chỉ làm theo lệnh của hai ông bà phù thủy Chuck Reed và NV Madison Nguyễn, ngay cả khi hai ông bà này đã phải hủy bỏ tên SAIGON BISINESS DISTRICT để chạy tội thì những nguời này vẫn nhắm mắt, nhắm mũi CHÚNG TÔI ỦNG HỘ THỊ TRUỞNG CHUCK REED VÀ NV MADISON NGUYỄN!

Để trả lời câu hỏi: “…Trong quá trình này, Ông và Ban Chấp Hành Cộng Đồng đã có những nỗ lực gì để giải quyết những xung khắc nói trên?” của tuần báo Việt News, HTD đã trơ tráo bịa điều đặt chuyện một cách vô liêm sỉ như sau:
“Sau đêm 20-11-2007 hố sâu ngăn cách càng ngày càng nở rộng. Sự xung đột quyền lực (nghị truờng thành phố) và quyền lợi (đồng bào Việt tranh đấu cho LS) đã bùng vỡ qua hình thức biểu tình, bút chiến, khẩu chiến, rồi sau đó tuyệt thực, và thiếu hẳn nỗ lực hàn gắn.

Về sự khiếm khuyết này, trong vai trò đại diện Cộng đồng, chúng tôi đã nỗ lực liên lạc với nhiều đối tác hai bên đề nghị thảo luận hầu tìm một giải pháp chung. Cá nhân chúng tôi đã có những tiếp xúc với quý anh chị trong phong trào vận động tên LS, quý vị trong cộng đồng, quý viên chức dân cử, và một số nhân sĩ trong vùng để thảo luận về giải pháp ổn định cộng đồng. Nỗ lực này đã đưa đến kết quả là sự ra đời của bản Thông Cáo ngày 13 tháng 3 năm 2008, qua đó Hội Đồng Thành Phố chấp nhận cho xây cổng chào Little Saigon trên đường Story. Kết quả này cho thấy chúng tôi không hề chống tên Little Saigon như một số lời đồn hay ngộ nhận, mà trái lại, đã cùng với quý vị bên phong trào vận động tên Little Saigon mang chiến thắng về cho Cộng Đồng trong những giờ phút gay cấn nhất từ sau ngày 4 tháng 3 năm 2008, ngày mà Hội Đồng Thành Phố bỏ phiếu xếp lại hồ sơ vụ đặt tên cho khu phố Việt.”

Dân gian có câu “NÓI DỐI NHƯ VẸM” (chữ viết tắt hai chữ VIỆT MINH), nay, qua bài phỏng vấn HTD của tuần báo VIỆT NEWS, có lẽ sẽ phải đổi thành “NÓI DỐI NHƯ VẸT” (chữ viết tắt hai chữ VIỆT TÂN).

Chưa hết! Khả năng NÓI DỐI của THẰNG CUỘI HTD của băng đảng Việt Tân còn cao hơn bọn Việt Cộng và đài phát thanh Quê Huong một bậc khi trả lời câu hỏi: “Ngoài trách vụ chủ tịch Cộng đồng, ông còn là đảng viên Việt Tân. Có dư luận cho là ông và đảng Việt Tân đã vận động chống lại Little Saigon, điều này hư thực thế nào?” của phóng viên tuần báo Việt News, HTD đã trả lời như sau:
“Một phần của câu trên, tôi đã trả lời cho quý vị thấy là TÔI VÀ ĐẢNG VIỆT TÂN KHÔNG NHỮNG KHÔNG CHỐNG VIỆC VẬN ĐỘNG TÊN LITTLE SAIGON MÀ CÒN TÌM GIẢI PHÁP BẢO VỆ NÓ. Tuy nhiên, sự kiện tôi công khai lên tiếng bất đồng ý kiến về một số hành xử thiếu xây dựng trong tiến trình vận động thì có. Nói cách khác, tôi không bao giờ chống tên Little Saigon, chưa bao giờ và sẽ chẳng bao giờ, và đảng Việt Tân cũng thế.”

Phải nói qua bài phỏng vấn của tuần báo Việt News, cơ quan tuyên truyền của đảng Việt Tân, THẰNG CUỘI HTD đã TẬN DỤNG SỰ GIAN XẢO, NÓI DỐI TRƠ TRẼN, LỐ BỊCH, KHỐN NẠN, BỈ ỔI còn HƠN HẲN các ông “cán lớn” Lý Thái Hùng, Nguyễn Trọng Việt, Hoàng Cơ Định trong quá khứ!

Khi nói câu: “Cá nhân chúng tôi đã có những tiếp xúc với quý anh chị trong phong trào vận động tên LS, quý vị trong cộng đồng…,đã cùng với quý vị bên phong trào vận động tên Litle Saigon mang chiến thắng về cho Cộng đồng…” HTD đã nói dối không biết ngượng miệng.

Trên Việt Nam nhật báo số 5514, Thứ Sáu 14-3-2008 có viết về việc HTD cũng có chữ ký trong bản thỏa uớc như sau: “… Ngoài ra trên bản thoả uớc vừa nói cũng có chữ ký của ông Hoàng Thế Dân, người thường tự xưng là Chủ tịch Cộng đồng Người Việt Bắc Cali. Sở dĩ có chữ ký của ông Dân là vì, theo sự giải thích của Thị Truởng Chuck Reed, để chứng tỏ sự hợp tác của các bên liên hệ. Tuy nhiên điều này chỉ một phần nào đúng và phần lớn vì ông Dân là nguời ủng hộ ông Reed hết mình VÀ VẪN THUỜNG XEM ÔNG REED LÀ BẬC “THẦY”.

Cũng liên quan đến việc HTD có ký tên trong bản thỏa ước, tác giả Lý Vân Khanh đã có ý kiến như sau: “Ngoài ra nhiều quý vị thắc mắc về vấn đề chữ ký của ông HTD, theo chỗ chúng tôi được biết thì ông HTD KHÔNG CÓ THAM DỰ GÌ TRONG CUỘC ĐIỀU ĐÌNH NÀY CẢ, chính ông Chuck Reed, đã làm eo làm sách, bắt buộc phải có tên ông HTD trong bản đồng thuận (để HĐTP yên tâm sẽ không có cuộc chiến thứ hai mà ông Thị Truởng cảm thấy qua nội dung lá thư của nhóm OUR VOICES mà ông HTD đại diện). Ngay cả lời phát biểu của ông HTD trong ngày họp báo ngày 13-3-2008 chính ông đã công nhận điều đó, trích “Tối hôm qua khi ông Barry Hùng Đỗ thông báo tin mừng này trên đài phát thanh 96.1FM, tôi nhận thông tin đó với nỗi vui mừng.” Và tác giả Lý Vân Khanh đặt vấn đề: “Nếu thực sự ông (HTD) có đóng góp gì trong vấn đề thỏa thuận thì tại sao ông phải được thông báo qua băng tần 96.1FM cùng với mấy chục ngàn cư dân khác? Chúng ta cũng không quên ông HTD đã đứng đằng sau cái bản lên tiếng của nhóm “Chúng Tôi Lên Tiếng” để chống đối và bôi nhọ tên Little Saigon thân yêu của chúng ta; và ông ta cũng đã đứng đằng sau danh sách gian lận 92 cơ sở thương mại đã đuợc ông Lê Văn Huớng nộp vào HĐTP để họ viện cớ đó mà từ chối công nhận tên Little Saigon ngày 4-3-2008.” (Tuần báo Tiếng Dân số 301 ngày Thứ Sáu 21-03-2008). Tác giả Lý Vân Khanh còn đưa ra một ví von (của một bác lớn tuổi) về chuyện HTD “có tên trong bản đồng thuận công nhận tên Little Saigon được nguời Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản yêu mến, như là BẮT MỘT ANH CÁN NGỐ CẦM CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ đi biểu tình truớc tòa đại sứ Việt Cộng ở Hoa Thịnh Đốn.” Không còn ví von nào sâu sắc hơn!

Trước những sự thật không thể chối bỏ như thế mà HTD và đảng Việt Tân vẫn mồm năm, miệng muời lên tiếng, xuống tiếng là “Không những thế, chính đảng viên Việt Tân đã góp phần vào việc hòa giải các bên để có được kết quả tốt đẹp vào tối ngày 12 tháng 3 năm 2008, khi Hội Đồng Thành Phố đồng ý cho dựng cổng Little Saigon dẫn vào khu vực.”

Qua việc Ban Đại Diện Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali do ông Nguyễn Ngọc Tiên làm Chủ tịch và Phong Trào Cử Tri San Jose Đòi Dân Chủ do Tiến si Đỗ Hùng trong vai trò phát ngôn nhân đã đạt được thắng lợi bước đầu trong việc ĐÒI LẠI DANH DỰ VÀ NỀN DÂN CHỦ ĐÃ BỊ TT. Chuck Reed và NV Madison Nguyễn chà đạp và tước đoạt cho thấy khả năng PHÁ THỐI CỘNG ĐỒNG VÀ CHÔM CHỈA CREDIT CỦA ĐẢNG VIỆT TÂN NGÀY CÀNG PHÁ SẢN!

*

Trong cuộc biểu tình vĩ đại đầu tiên tại San Jose của người Việt tỵ nạn đòi dân chủ và trả lại tên Little Saigon cho khu phố Việt, truớc sự hiện diện của khoảng 10.000 người truớc tiền đình Tòa Thị Chính thành phố San Jose ngày 02 tháng 3 năm 2008 theo bài tuờng thuật của ký giả Hạnh Dương “thì chỉ có một người đàn ông mặc quần xà lỏn và áo khoác màu kaki vàng, đội nón lưỡi trai màu xanh có ghi chữ San Jose và kéo nón che gần hết phần trên của mặt. Ông ta mang một tấm giấy carton viết nguệch ngoạc nội dung: “Đả đảo Madison có tội yêu nuớc, yêu Cộng Đồng Việt Nam .” Hàng duới viết “Hoan hô Việt gian Đỗ Hùng luờng gạt, kích động, làm thối, đâm sau lung Cộng Đồng Việt Nam . Trọng tiểu tiết, Quên Đại sự. Câu Tiễn nếm phân Phù Sai. Việt thắng Ngô.” Câu cuối viết “Hoan Hô Lý Tống hữu dõng vô mưu. Thân anh hùng thác sa trường. Đụng đâu Tống đó.” Người đàn ông đứng như bị cột chặt vào một trụ cờ sát gần lề đuờng trong phạm vi sân tiền đình thành phố San Jose . Một vài bà con tò mò đứng nhìn. Bên cạnh người đàn ông có 2 thanh niên mang máy hình chờ đợi nếu có cảnh sỉ vả hay gây sự xảy ra thì họ sẽ chụp hình. Nhưng các anh em cựu quân nhân QLVNCH và CSQG giữ an ninh đã canh gác cho người đàn ông nầy biểu tình ủng hộ NV Madison đuợc an toàn và thoải mái. Có một anh em trong Ban Trật Tự còn thương mang chai nước lọc đến mời người đàn ông uống vì thấy áo quần ông ta xộc xệch và môi khô vì sợ ông ta khát; NHƯNG NGUỜI ĐÀN ÔNG KHÔNG NHẬN CHAI NUỚC.” Cũng theo bài báo thì “Cuối cùng truớc những người có mặt, ông Trương Bưu (tên nguời đàn ông độc nhất biểu tình ủng hộ NV Madison) nói với nhà báo Phạm Lễ là ông được thuê ra đứng với giá trả công mỗi giờ là $100 USD. Nhưng ông Trương Bưu không chịu tiết lộ ai đã thuê ông ta. Đây có lẽ là phe đa số thầm lặng như NV Madison đã từng tuyên bố.”

Điều này cho thấy Cộng Đồng Việt Nam Bắc Cali và PTCTSJ không phải hung dữ như bọn Al Qaeda – như bà Đoan Trang đã xuống Nam Cali bịa điều đặt chuyện để làm cái loa tuyên truyền cho VC.

Ông bà Đoan Trang, Nguyên Khôi phải mồm loa, mép dãi nói những lời bịa điều đặt chuyện đánh phá Cộng Đồng, đánh phá PTCTSJ để bênh vực cho Madison Nguyễn và bè lũ vì ông bà này chuyên sống bằng nghề mồm mép và chiêu bài chống Cộng!

Ông “ký giả gia nô” Cao Sơn bịa điều đặt chuyện để đánh phá Cộng Đồng, đánh phá PTCTSJ để nịnh bợ bà Madsion và bè lũ vì ông ta vốn bẩm sinh mưu sinh bằng đầu gối!
Ông Trương Bưu, “nhất nhân chống vạn nhân” trong cuộc biểu tình vĩ đại của cộng đồng người Việt Quốc Gia tỵ nạn cộng sản ngày 2-3-2008 vì đuợc ai đó trả lương $100/1giờ. Ông ta đã được Ban tổ chức cuộc biểu tình bảo vệ để ông ta biểu tình chống lại những người biểu tình, chứ không như trên đài phát thanh Quê Hương, ông bà Đoan Trang, Nguyên Khôi đã ra rả vu vạ cho Cộng Đồng, vu vạ cho PTCTSJ là Al Qeada, ai chống lại thì sẽ bị cho là VC.

*

Trong khi mặc quần xả lỏn, đội mũ luỡi trai che gần hết mặt để thực hiện cuộc biểu tình “một nguời chống vạn người”, ông Trương Bưu ĐÃ TỪ CHỐI KHÔNG NHẬN CHAI NUỚC LỌC từ những người biểu tình chống NV Madison.

Xem ra TƯ CÁCH CỦA ÔNG TRƯƠNG BƯU CÒN HƠN HẲN TƯ CÁCH “THẰNG CUỘI” CỦA CÁC ÔNG HTD, PHAN THÀNH LONG CỦA ĐẢNG VIỆT TÂN!
Đã cật lực ra tay đánh phá PTCTSJ, đã dùng đủ mọi mưu ma, chuớc quỹ kể cả bịa chuyện bị dọa giết qua điện thoại, dùng danh sách ma của 92 cơ sở để LOẠI BỎ CÁI TÊN LITTLE SAIGON.

Nhưng cuộc tranh đấu vừa đạt đuợc buớc đầu thắng lợi thì các ông HTD, Phan Thanh Long lại muối mặt làm chuyện nhổ rồi lại liếm, tự VƠ VÀO LÀ “CHÍNH ĐẢNG VIỆT TÂN ĐÃ GÓP PHẦN VÀO VIỆC HÒA GIẢI CÁC BÊN ĐỂ CÓ ĐUỢC KẾT QUẢ TỐT ĐẸP VÀO TỐI NGÀY 12-3-2008”.

Thật đáng phỉ nhổ miệng lưỡi của NHỮNG THẰNG CUỘI TRONG BĂNG ĐẢNG VIỆT TÂN!

Dù cho đảng Việt Tân có tìm mọi cách để kềm chế sự tác hại nhưng chắc chắn ai cũng thấy, qua cuộc tranh đấu đòi LẠI DANH DỰ VÀ NỀN DÂN CHỦ BỊ TT Chuck Reed và NV Madison chà đạp và tuớc đoạt, ĐẢNG VIỆT TÂN ĐÃ TRỞ THÀNH MỘT THÂY MA CHÍNH TRỊ!

Và qua bài “Phỏng vấn ông Hoàng Thế Dân, Chủ Tịch Hội Đồng Điều Hành Cộng Đồng Nguời Việt Bắc California” của tuần báo Việt News, cơ quan tuyên truyền của đảng Việt Tân, “ANH HỀ CHÍNH TRỊ“ HTD đã hiện nguyên hình là MỘT THẰNG CUỘI TRONG BĂNG ĐẢNG VIỆT TÂN!

LÃO MÓC

→ 1 CommentCategories: Uncategorized

San Francisco ngày 9 Tháng Tư

March 27, 2008 · Leave a Comment

Trước Tòa Thị Chính San Francisco ngày 8/ 8/2007 Người Tây Tạng tổ chức biểu tình phản đối Trung Quốc về những vụ vi phạm nhân quyền ở quê hương của họ nhân dịp đánh dấu một năm trước ngày diễn ra Olympic Bắc Kinh 2008

San Francisco ngày 9 Tháng Tư

Ngô Nhân Dụng

Người Tây Tạng có thể làm được. Người dân Sudan vùng Dafur có thể làm được. Người Miến Ðiện (Myanmar) có thể làm được. Người Trung Hoa có thể làm được. Và chắc chắn họ sẽ làm. Nhưng liệu người Việt Nam ở California có thể làm được hay không?

Ngày 9 Tháng Tư tới, nhiều nhóm người thuộc các sắc tộc và các quốc gia trên sẽ rủ nhau kéo về thành phố San Francisco để cho cả thế giới chứng kiến – qua máy thu hình các đài truyền hình khắp nước Mỹ và các nước khác – cảnh họ tố cáo chính quyền Cộng Sản Trung Quốc phạm tội diệt chủng, nuôi dưỡng tội diệt chủng và vi phạm quyền làm người của người dân Trung Hoa. Liệu người Việt Nam có thể nhân dịp đó tố cáo trước công luận quốc tế tội xâm lăng các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của nước ta hay không?

Người Darfur sẽ kẻ biểu ngữ trên xe buýt trong thành phố. Người Tây Tạng sẽ thả bóng bay. Người Miến Ðiện sẽ ngồi thiền trên cầu Kim Sơn. Người Việt Nam sẽ làm gì?

Ngọn đuốc Thế Vận Hội sẽ được đưa qua thành phố San Francisco vào ngày 9 Tháng Tư này, sau khi đã qua các thành phố Saint Petersburg (Nga), London (Anh Quốc) và Paris (Pháp). Ðây là một dịp người Việt Nam ở các thành phố đó góp mặt cùng các người dân Sudan, Myanmar, Tây Tạng và các môn đồ Pháp Luân Ðại Pháp trong những cuộc biểu dương ý chí phản đối các tội ác của Cộng Sản Trung Quốc. Ðặc biệt là tại San Francisco, nơi chúng ta có thể quy tụ hàng ngàn người Việt tị nạn kéo về từ khắp tiểu bang California, không kể các du học sinh Việt Nam từ các đại học trong vùng này. Chỉ cần chúng ta quyết tâm và có tổ chức. Ðây là một thử thách, vì chúng ta chỉ có 2 tuần lễ nữa để chuẩn bị.

Nếu quý vị biết những người dân Myanmar, Tây Tạng, Sudan, đang chuẩn bị như thế nào thì sẽ cảm thấy phấn khởi và quyết tâm hơn. Họ đã bắt đầu các cuộc biểu tình phản đối chính quyền Bắc Kinh từ ngày Thứ Hai 24 Tháng Ba tại Athens, thủ đô Hy Lạp. Riêng tổ chức Tây Tạng Tự Do (Free Tibet, có thể dịch là Giải Phóng Tây Tạng), đã huy động những đoàn viên và các cảm tình viên đi theo đoàn rước đuốc thế vận từ Athens qua các thành phố khác, ở mỗi nơi đều có những cuộc biểu tình phản đối Cộng Sản Trung Quốc. Ông Tenzin Dorjee, một phát ngôn viên của Free Tibet cho biết họ đã huấn luyện đoàn viên từ hai năm nay các kỹ thuật leo lên cây cối, cột điện, cao ốc, vân vân, và cung cấp các dụng cụ cho những người tình nguyện để trương lên các biểu ngữ tố cáo tội diệt chủng của Bắc Kinh tại Tây Tạng.

Nhưng các đoàn biểu tình không phải chỉ căng biểu ngữ. Họ còn sử dụng các phương pháp đầy sáng kiến để phát biểu và chinh phục dư luận thế giới: phát tài liệu vắn tắt bằng các ngôn ngữ quốc tế như Anh, Pháp, Tây Ban Nha; biểu tình tuần hành và dùng xe cộ để gây tắc nghẽn lưu thông ở các xa lộ, vân vân. Những người Dafur đã trả tiền để tờ báo San Francisco Chronicle kẹp vào trong số báo ngày 4 Tháng Tư những trang giấy dày in những lời tố cáo tội ác của chế độ độc tài Sudan đang tiêu diệt người dân Dafur một cách có hệ thống, với sự đồng lõa của Cộng Sản Trung Quốc. Họ cũng đã mua chỗ viết biểu ngữ trên 70 chiếc xe buýt ở San Francisco, với hàng chữ: Hãy yêu cầu Trung Quốc chấm dứt ủng hộ chính sách diệt chủng ở Dafur.

Tổ chức Liên Minh Dân Chủ Người Mỹ Gốc Miến Ðiện chuẩn bị thuê một chiếc máy bay nhỏ kéo theo khẩu hiệu bay trên nền trời San Francisco trong ngày rước đuốc, với khẩu hiệu: Miến Ðiện Tự Do. Ông Nyunt Than, chủ tịch liên minh này cho biết sẽ có khoảng 500 người Miến Ðiện tham dự một cuộc tuần hành trên cầu Kim Sơn, Golden Gate, và khi tới giữa cầu sẽ ngồi xuống thiền quán. Người Tây Tạng sẽ treo biểu ngữ trên những cao ốc ở San Francisco, họ chưa tiết lộ cao ốc nào. Nhóm Tây Tạng Tự Do cũng sẽ treo biểu ngữ phản đối Trung Quốc trên một nơi cao ở Paris, thủ đô nước Pháp, người ta đoán là Tháp Eiffel.

Ðiều đặc biệt nhất trong ngày “Hội chống Trung Quốc” ở San Francisco hai tuần tới là mỗi nhóm biểu tình sẽ mặc áo mầu giống nhau và khác với các nhóm khác, để biểu dương sức mạnh của họ. Người ủng hộ dân Darfur sẽ mặc áo mầu xanh lá cây. Người ủng hộ dân Miến Ðiện sẽ mặc áo mầu đỏ thẫm, các môn đồ Pháp Luân Công sẽ mặc áo mầu vàng và da cam. Người Tây Tạng sẽ mặc áo trắng.

Còn người Việt Nam sẽ mặc áo mầu gì?

Các tổ chức chống chính sách phản nhân quyền của Trung Quốc coi cuộc rước đuốc Thế Vận Hội là một “cơ hội bằng vàng” để trình bày sự thật về tội ác của chính quyền Cộng Sản Trung Quốc. Tổ chức Tây Tạng Tự Do trước đây đã tạo được một thành tích ngoạn mục là đem treo biểu ngữ ngay trên Vạn Lý Trường Thành. Họ đã trù tính sẽ hoạt động trong ngày khai mạc Thế Vận Hội. Nhưng ngay cả khi họ thành công, các hình ảnh có thể sẽ không được phát đi vì chính quyền cộng sản kiểm soát các làn sóng và cắt đứt các luồng truyền tin. Nhưng bàn tay của Cộng Sản Trung Quốc không thể thò tới được San Francisco, Paris hay St. Petersburg! Các đài truyền hình quốc tế sẽ tự do chiếu hình ảnh các cuộc biểu tình phản đối Bắc Kinh không phải trả tiền!

Người Việt Nam có thêm một lý do nữa để tổ chức biểu tình tố cáo Trung Quốc cướp Hoàng Sa ngay tại San Francisco. Vì các cuốn phim sẽ được truyền về tới Việt Nam và các thanh niên, sinh viên trong nước sẽ phấn khởi tổ chức các hành động tương tự khi ngọn đuốc thế vận đi qua Sài Gòn, trước khi sang Hồng Kông! Các bạn trẻ ở Việt Nam sẽ thấy người Việt ở nước ngoài đoàn kết khi có cùng một mục đích cao cả là bảo vệ đất đai và lãnh hải của tổ quốc!

Chúng ta nên bắt chước người Tây Tạng. Các chủ đề và khẩu hiệu phải ngắn gọn. Cuộc biểu dương ý chí của người Việt Nam sẽ nhấn mạnh đến một chủ điểm: Hoàng Sa (Spratley) Thuộc Việt Nam! Chúng ta nên phân phát các tài liệu ngắn giải thích các nguồn gốc lịch sử của chủ quyền Việt Nam trên các hòn đảo này. Phải kể lại các biến cố như trận hải chiến năm 1974 và những lần hải quân Trung Quốc giết các ngư dân Việt Nam gần đây. Nếu có thể, chúng ta cũng sẽ mang cùng một mầu áo và in hình bản đồ Việt Nam với quần đảo Hoàng Sa cùng mầu trên đó. Sẽ mang ít khẩu hiệu và cùng một chủ đề. Ðiều quan trọng nhất là phải biểu dương tình đoàn kết!

Chúng tôi tin rằng các đoàn thể, đảng phái và các cơ sở truyền thông, kinh doanh của người Việt tị nạn sẽ đoàn kết trong công cuộc này. Ðề nghị những cơ sở báo chí như nhật báo Người Việt ở phía Nam, tạp chí Mõ ở San Francisco, Việt Tribune ở San Jose, hãng xe đò Hoàng chạy giữa hai miền, các siêu thị, các văn phòng luật sư, bác sĩ, vân vân, hãy đi bước trước yểm trợ các đoàn thể và tổ chức cùng nhau kéo về San Francisco trong ngày 9 Tháng Tư sắp tới!

→ Leave a CommentCategories: Uncategorized

Huỳnh Thủy Châu: Một quá khứ ngộ nhận khiến không với nổi tương lai !

March 26, 2008 · 2 Comments

I. Tự do ngôn luận và lợi dụng tự do ngôn luận   

Nhà nghiên cứu chánh trị Trung Quốc Hà Tông Tư viết:

Về chánh quyền với dân chủ tự do thì dù có một người còn giử quan điểm khác thì cũng không nên cấm và : “Chính trong cuộc xung đột giửa sai lầm và chân lý sẽ sinh ra nhận thức càng rõ ràng hơn đối với chân lý.

Đúng là nếu cấm hay độc tài bạo lực trừng phạt như tù đày…khiến cái giá phải trả cho việc kiếm tìm chân lý quá lớn sẽ khiến cho nhiều người vứt bỏ tham vọng kiếm tìm chân lý và điều này ít nửa là làm chậm phát hiện chân lý, giống như VN hiện nay !

Đó là lời khuyên của Hà Tông Tư cho các chánh phủ về lý do cần có dân chủ tự do.

Một tờ báo không phải là chánh phủ , không có trách nhiệm và chức năng đảm bảo mọi tiếng nói có cơ hội bày tỏ trên tờ báo của mình .

Một tờ báo luôn có bản sắc riêng có uy tín riêng từ tầm cao về quan điểm và nhờ vào tính chuyên nghiệp về kỷ năng làm truyền thông, tố chất làm nên bản lĩnh của người chủ bút . Một tờ báo có nhóm đọc giả riêng, là nhóm tán thành quan điểm của báo qua việc mua và đọc báo. Cần khẳng định một tờ báo có quan điểm truyền thông “quảng bá tự do dân chủ nhân quyền ” có thể tiếp nhận ý kiến cọ sát quan điểm CS nhưng không cần và không thể có xuất hiện bài ca tụng các người CS trong trang chủ thể hiện quan điểm trái với quan điểm tờ báo.

Nhiều ý kiến khác có thể xuất hiện nhưng ở mục ý kiến trao đổi không thể là bài chủ. Báo nào cho xuất hiện cả lời chưởi rủa vô văn hoá không phải là ý kiến trao đổi phản bác là quá …“lá cải” phải bỏ xó.

Nước Mỹ vẫn có tờ báo “Political Affairs” riêng dành cho việc quảng bá Cộng Sản Marx Lenin. Vì sao người Việt ở Mỹ thích CS không đường hoàng tuyên bố với cộng đồng và xin giấy phép xuất bản.

Nếu cần tuyên truyền họ cứ xin làm báo và đăng bài tuyên truyền của họ, chánh phủ Mỹ sẽ không cấm mà còn bảo vệ tờ có báo của nhóm VK cộng sản, sẽ khác hơn VN không cho làm báo tự do. Cộng đồng sẽ bất ngờ khi báo chí đột ngột trở cờ lừa dối …

Đừng nhân danh tự do báo chí kiểu lẩn lộn trắng đen. VK sẽ ủng hộ CS hay không ủng hộ CS và điều này quyết định sự sống chết tờ báo đó. Không biết có bao nhiêu người đọc tạp chí CS của CSVN ? Nếu không được ủng hộ sẽ giống như tờ báo Nhân Dân trong nước ,chỉ đem cho hay buộc cơ quan nhà nước mua và…không ai đọc !

CS không minh bạch làm báo vì biết không có cơ may sống sót được ủng hộ nên phải làm chùm gửi xen vào các báo uy tín hiện nay.

Báo chí CS trong nước không còn chưởi bới VK, sứ quán VN tránh không xung đột với VK. Nhưng vì sao luôn có những người từ cộng đồng như Trần Trường muốn dạy cộng đồng bài học dân chủ ? Huỳnh Thủy Châu hạ nhục lá cờ VNCH, Tôn nữ Thị Ninh ca tụng CS được đưa ra tác động vào cộng đồng ?

Tại sao ? Tại vì 63 năm, hơn nửa thế kỷ dài CS chỉ dùng duy nhất một sách lược “Ngao Cò tranh nhau, Ngư ông hưởng lợi ” và sau đó là thủ đoạn “lật lọng ” như từng đối xử với MTGPMN ! Chỉ cần bóc vài người yếu kém như Bà Nguyễn Thị Châu Sa (Bà Bình) , ông Nguyễn văn Linh hai người ít học nhất vì vậy dễ theo CS nhất, ban chức vụ đặc quyền và điều khiển họ cô lập triệt hạ nhóm cựu kháng chiến và những người như Bà Nguyễn Thị Định, ông Trần văn Trà… không hoàn toàn đồng tình, không cùng phe nhóm… CS Bắc Việt nhanh chóng nuốt chửng cả tổ chức MTGPMN ! Người trí thức ngây thơ chánh trị đã phạm nhiều sai lầm thế đó…

CS Bắc Việt dùng Tố Hữu ban cho chức vụ cao và giao nhiệm vụ triệt hạ giới văn nghệ sĩ đồng nghiệp. Tố Hữu thoả mãn vì “duy ngã độc tôn “, CS dùng các bác sĩ bác bỏ lời thề Hyppocrate…, CS biến Trần Huy Liệu nhà báo “nói láo ăn tiền” thành “sử gia phù thủy” để bẻ cong lịch sử, cả gan đưa vào sử VN “thằng ma” Lê văn Tám biến nó thành “anh hùng lịch sử dân tộc” buộc toàn dân cắm cúi học tập tấm gương ma. Việc này đã để lại sự ngờ vực mọi thứ mọi lời nói của CS rất lâu và rất khó rửa sạch !

Hôm nay lại tiếp tục dùng bà Tôn Nữ Thị Ninh (du học sinh Pháp), Trần Trường (người miền Nam) và đang muốn sử dụng ông Nguyễn Cao Kỳ, ông Phạm Duy…để khuyến dụ cộng đồng tâm phục theo về CS ! Tất cả những người đó đều xuất thân không CS và đều là người nông nổi không có kiến thức chánh trị chuyên nghiệp không có bản lĩnh !

Thời VNCH ông Nguyễn Cao Kỳ và Phạm Duy luôn là những người bị chỉ trích vì bản tính “quá đà” thích nổi cộm . Ông Kỳ đi làm hàng ngày bằng máy bay trực thăng còn Phạm Duy phổ nhạc bài thơ “Giết người trong mộng !” của Hàn Mặc Tử. Vài bài thơ Hàn Mặc Tử khá bệnh hoạn, dùng từ gây ấn tượng mạnh và gây phản cảm dù hàm ý chỉ là quên :

Làm sao giết được người trong mộng
Để trả thù duyên kiếp phũ phàng !

Làm sao giữ được người trong mộng
Để được tình yêu, dẫu bẽ bàng.

Với lời ca của Phạm Duy đã biến tướng thì thính giả sẽ hiểu như một khẳng định, một thúc dục sát nhân !

Giết người đi, giêt người đi, giết người trong mộng đã bội thề …” đã bị đề nghị cấm . Nếu không cấm cũng phải có bài phản bác bất đồng vì nếu không thì các cặp vợ chồng các cặp trai gái sẽ giết nhau loạn xạ, không cần ly hôn theo luật pháp . Phụ nữ sẽ “hoạn”ông chồng trăng hoa để không ăn thì đạp đổ bỏ !

Nó khá giống bài thơ từ một góc “tâm hồn dã thú ” của Tố Hữu :

Giết, giết nữa bàn tay không phút nghỉ
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong
Cho Đảng bền lâu cùng rập bước chung lòng
Thờ Mao Chủ – Tịch, thờ Xít-Ta-Lin bất diệt
.”

Khởi đầu là một tài hoa và lòng yêu nước, vẫn có người như Tố Hữu khi lòng dạ không trong sáng công minh, bị CS cấy vào tâm thức một góc tâm hồn dã thú, ca ngợi cổ vũ việc giết người như nhiệm vụ vinh quang như thế đó!

Cộng đồng không sai khi chống báo Người Việt vì các ẩn ý không thân thiện của Huỳnh Thủy Châu và các giải thích sau sự kiện đều là nói dối để biện hộ khi chạm phải phản ứng của cộng đồng !

Rất may là Báo Người Việt cũng đã có giải quyết thích đáng ! Chỉ có một cơ may duy nhất cho Thủy Châu là chân thành xin lỗi cộng đồng !

II

Tự do và công dân hiện đại

Về tinh thần tự do của một công dân hiện đại là : Tự do chỉ chịu sự ràng buộc của pháp luật chứ không bị bất cứ sự ràng buộc nào của ý chí độc đoán chuyên quyền của bất kỳ cá nhân hoặc đoàn thể nào. Thứ tự do mà xã hội công nhận nhấn mạnh là thứ tự do được pháp luật quy định, được pháp luật ràng buộc, hướng tới sự cân bằng của tự do và trật tự, phản đối chủ nghĩa vô chính phủ. Không ai có quyền lấy danh nghĩa yêu để can thiệp vào tự do của người khác, càng không thể lấy lý do căm giận mà xâm phạm tự do của người khác .”

Cộng đồng VN cần phải siết chặt và cũng phải đề phòng. Đừng sơ hở và thất thế vì có hành vi sai luật. Cộng đồng không có chánh quyền riêng mạnh nên càng dễ bị tổn thương. Cần có đại diện chánh trị có tổ chức và luật hoá các hoạt động. Cộng đồng VN yêu mến lá cờ và không chấp nhận ca tụng Nguyễn tất Thành là có lý do chánh đáng nhưng việc cần làm là phải xin phán quyết của toà án Mỹ về quy tắc hành xử tôn trọng lá cờ VNCH, không vinh danh người đang bị xem xét kết tội thảm sát trong CCRĐ, nhân văn giai phẩm và xét lại chống đảng, thảm sát Tết Mậu Thân ở Huế…là Nguyễn Tất Thành (Hồ Chí Minh) giống như phán quyết không tiếp giới chức CSVN tại Litle Saigon -Westminter. Trước đây VNCH cũng phải có phán quyết luật pháp là đặt CS ra ngoài vòng pháp luật…

Miel phản đối chủ nghĩa gia trưởng vì lấy danh nghĩa thiện ý quan tâm và yêu thương mà bắt người khác phải áp dụng hoặc từ bỏ một loại hành vi nào đó. Thiện chí mà nhắc nhở thì cho phép nhưng cấm đoán thì không ! Người được nhắc nhở có quyền nghe theo hoặc không nghe theo, đó là tự do của họ .

Điểm yếu của nền dân chủ tự do là không có nhiều biện pháp đối phó hữu hiệu với sự cố chấp, khó thể bất bạo động với nhóm người bạo động, bị kẻ hiếu chiến lôi vào chiến tranh của chúng bày ra như CS Bắc Việt xưa và Hồi giáo nay đang làm. Có khả năng nước Mỹ bị chính kẻ phản chiến Mỹ cố tình lờ đi 3.000 cái chết của những người vừa ưu tú vừa vô tội ngày 11.9.2001 mà chống đối làm cho thất bại ở Iraq như ở VN !

Liên quan đến Huỳnh Thủy Châu có đến ba điều không tương thích về hành vi với bài phỏng vấn giải thích trên Việt Weekly

Marcel Duchamp và Andy Warhol là khuynh hướng nghệ thuật “Readymades art” đang được đánh giá cao. Thủy Châu dùng những tên tuổi Marcel Duchamp và Andy Warhol nổi danh tự đề cao và tự biện hộ.

Marcel Duchamp không hề vẻ vời gì thêm khác hơn “tác phẩm chậu rửa chân” có vẻ thêm hình lá cờ VNCH của Huỳnh Thủy Châu.

Kể cả bài viết cũng tả oán cường điệu chứ không phải không có gì đáng nói ! Nghề làm nails không hề là nghề nhọc nhằn. Có nhiều điều không thật trong bài viết về nghề làm nails nhưng nếu có ai đặt vấn đề thì Thủy Châu sẽ biện hộ là “quyền hư cấu”của người viết văn ! Huỳnh Thủy Châu còn lợi dụng và vi phạm quy định nhà trường. Nhà trường đã cấm mọi hoạt động chánh trị xâm nhập nhà trường thí dụ như diễn thuyết chánh trị, tranh cử …Trong khi đó Thủy Châu đã dùng môi trường phi chánh trị đó để có hoạt động mang đậm màu sắc chánh trị ! Cần có ý kiến với trường nơi Thủy Châu học về vấn đề vi phạm này .

( University of California, Berkerley

    Clark Kerr bans all politicking outside U.C
    Berkerly ’s main gate
    “Eldridge Cleaver banned from lecturing on U.C.
    Berkeley campus”)

Nhân danh tự do sáng tác và nói chỉ làm theo quan điểm của Marcel Duchamp và Andy Warhol một khuynh hướng nghệ thuật hiện đại để “hù” và biện hộ, khiến ai chưa biết gì về hội họa phải phân vân !

Truyền thông cho cộng đồng VN ở Mỹ chỉ cần một chút non tay nghề hay bất cẩn sẽ bị thành phần như Trần Trường-Tôn nữ Thị Ninh, Huỳnh Thủy Châu mà phía sau là cả bộ máy khổng lồ tham mưu chen vào lợi dụng làm…tuyên truyền lấy gậy VK đập VK !

Chưa thể tin vào nhận thức đúng và chân thành ở người CS Bắc Việt còn chiếm phần áp đão trong giới tình báo nước ngoài. Họ mang rất nhiều ngộ nhận về người miền Nam về VNCH cá tính rất không thân thiện mà rất hiềm khích và khá bạo tay sát thương với người trong nước . Với ngoài nước thì phải cảnh giác vì Putin đang là thần tượng của CS mà Putin bị tình báo Anh phát hiện ám sát đối thủ chánh trị ở tận nước Anh !

III

Trường Berkerley và Marcel Duchamp

Nước Mỹ là nước có nhiều bài học lớn về cuộc sống nơi con người dù không thành công cũng thành nhân.

Bà Mẹ chồng cô Huỳnh Thủy Châu không thành đạt lớn nhưng thành nhân ở chổ đã vượt qua lằn ranh ích kỷ để có tình người sâu sắc hay nói cách khác là óc nhân bản cao . Bà đau lòng mỗi khi nhớ đến thảm sát Huế ! Bà bước qua mối bất hoà truyền kiếp ngàn đời của mẹ chồng-con dâu để yêu thương, khuyến khích, cho tiền cô học nghề như một người thân thật sự .

Quyển sách “It takes a Village “ của Bà Hillary Roddam Clinton giúp hiểu thêm ảnh hưởng gia đình và xã hội cái nôi cô trưởng thành ghi dấu trong cô ra sao khiến nay cô đi vào con đường sai lầm, thủ đoạn, giả bộ vơ tư, hiếu thảo, ân nghĩa để gây hại cho chính người cả tin vào cô. Không loại trừ cả khả năng gia đình mẹ chồng cô là vỏ bọc cho cô che dấu những âm mưu chánh trị đã định hình sẳn trước khi cô sang Mỹ …

Bà Hillary viết trong quyển sách “It takes a Village”rằng:

Tôi muốn con tôi tin, như ba cháu và tôi đã tin, rằng Giấc mơ Mỹ nằm trong khả năng nắm bắt được của bất cứ ai muốn hoạt động tích cực và nhận phần trách nhiệm

I want her to believe, as her father and I did, that the Americam dream is within reach of anyone willing to work hard and take responsibility .”

Giấc mơ Mỹ là giấc mơ về một xã hội nơi mọi người đều có được sự đối xử công bằng. Con người đóng góp phần cá nhân mình trong các hoạt động cho tiến bộ xã hội trong thần thái đầy cảm hứng và thân thiện chân thành .

Có vẻ cô không quan tâm việc hội nhập vào cuộc sống ở Mỹ !

Cô là ai, làm vì có sự chỉ đạo của tuyên huấn đối ngoại CS hay tự cá nhân cô là điều không quan trọng, không cần tìm cây kim trong bọc, mà để thời gian tự nó sẽ lòi ra như ông Trần Trường !

Điều chắc chắn là cô mang hai tâm trạng một của cộng sản ác tâm hận thù và một của sát thủ trường học do ghen tức do bất tài . Tâm trạng CS trong cô là tâm trạng không với nổi tới chùm nho thì dối trá bỉu môi bảo nho đó chua không thèm ăn, nghèo dốt thì căm ghét muốn giết muốn hại người giàu người giỏi, đó củng là tâm trạng ông Nguyễn Tất Thành với óc …“căm thù giai cấp”. Thứ hai là tâm trạng sát thủ trường học, là khi bất tài không làm nổi chuyện danh tiếng cũng quyết làm chuyện…tai tiếng để được nổi đình nổi đám!

Cô Thủy Châu trả lời phỏng vấn đăng trên Việt weekly :

Tôi cảm thấy hạnh phúc vì tác phẩm của tôi thực sự làm cho người xem suy nghĩ và bàn luận về nó .”

Cô hạnh phúc vì đạt mục đích chọc tức cộng đồng ? Hạnh phúc vì làm người khác buồn phiền nổi giận là thứ người gì? Cô làm vết thương cộng đồng lại rĩ máu bằng ác tâm và xảo trá hiếm thấy.

Đọc xong bài “thư gửi ông Bùi Bảo Trúc” của Thủy Châu phải kết luận Huỳnh Thủy Châu là người đàn bà lòng dạ hiểm ác, đanh đá chua ngoa thiếu giáo dục kiểu cán bộ nữ mà nhà văn Dương Thu Hương cực kỳ chán ghét phê phán. Thủy Châu quả là “khôn quỷ” khi “giả bộ chưởi” để chưởi thật nặng ông Bảo Trúc bằng ngôn từ rất xúc phạm. Gần bà Mẹ chồng nhân hậu song cô chưa học được ở bà bao nhiêu .

CS Hà Nội đã tồn tại nhờ sự dối trá như một sản phẩm gây hại là thuốc lá tồn tại dai dẳng nhờ vào quảng cáo qua hình ảnh đàn ông rất nam tính với điếu thuốc trên môi và cách bật lửa điệu nghệ. Đó là thứ văn hoá quảng cáo ám thị tai hại cho cuộc sống.

Về bài tập gọi là Appropriation – Recontextualization – Intergration.

Khái niệm Appropriation có thể dịch là cưởng bách đưa một vật thể thông thường ra khỏi sử dụng thông thường hay được phép. Khái niệm Intergradation: sự biến thể qua nhiều giai đoạn ( to be transformed from one form to another through a series of stages or forms that involve partial transitions) giống như biến thể sâu-nhộng-bướm. Trong hội hoạ đây là bài học nhập môn sơ đẳng để rèn óc…tưởng tượng ! Thí dụ không có mối liên hệ nào giửa “chiếc thuyền” và “nắm tuyết” nhưng nếu tưởng tượng sẽ nối kết được câu chuyện chiếc thuyền-nước-dòng sông-mùa đông-tuyết rơi và vẻ được cảnh, viết được chuyện thí dụ như chiếc thuyền bỗng trở nên vô dụng trên dòng sông băng tuyết ! Một khám phá nửa là nếu người cao tuổi và trẻ chưa đi học, học vẻ chung thì trẻ có nhiều óc tưởng tượng hơn người lớn. Người lớn đã bị gò ép vào khuôn phép tư duy xã hội … Học vấn, tôn giáo, thói quen khiến con người bị đóng thành khuôn mẫu mất đi óc sáng tạo.

Ý tưởng của Marcel Duchamp, Andy Warhol cần hiểu ra sao ?

Mẫu bồn tiểu Nam của Duchamp chưng bày ở Dada

Duchamp’s idea that art could take any form shocked the art world

Ý tưởng của Duchamp là nghệ thuật có thể được thể hiện dưới bất cứ hình thức nào làm thế giới nghệ thuật choáng váng !

“Red mobile”

Nếu Duchamp chưng bày bồn tiểu Nam mở đầu trường phái “The Readymades of Marcel Duchamp ” Vật mẫu “Bánh xe quay” của Duchamp được cho là khởi đầu của trường phái “Kinetic art” là nghệ thuật gồm các mảnh kim loại di động ghép vào nhau như tác phẩm “ Red mobile” của Alexander Calder

Việc chỉ ký tên R. Mutt vào bồn tiểu Nam , đặt cho tên khác là Duchamp’s Fountain và mang ra triễn lãm năm 1917 (trong thời gian Đức xăm chiếm Pháp) Duchamp gây sốc và ban tổ chức đã cho loại ra vì không cho đó là tác phẩm nghệ thuật và Marcel Duchamp từ chức Hội nghệ sĩ tự do.

Việc chưng bày sản phẩm làm sẳn có cái bị mất hay vứt bỏ song Duchamp cho là đó là những vật thể không bị hủy hoại, các sản phẩm này sẽ được tái sinh dù sẽ mang những thay đổi sống động khác về chi tiết.

Ý tưởng vật thể sản xuất hàng loạt vẫn mang nội hàm nghệ thuật dẫn Duchamp đến những chiêm nghiệm về chính cuộc sống của mình. Duchamp dùng nghệ thuật gây sốc ( Shock art) là cách làm xáo trộn hình ảnh , tiếng động hay mùi vị để tạo ra một trãi nghiệm tình trạng choáng váng ! Shock art is art that utilizes disturbing imagery, sound or scents to create a shocking experience.)

Năm 2004 ý tưởng của Duchamp về Readymades art và khuynh hướng dùng nghệ thuật gây sốc để thay đổi một ứng xử quen thuộc được xem xét như sau :

Một bồn tiểu Nam trắng được xem như khuynh hướng nghệ thuật đương đại của mọi thời đại. (A white gentlemen’s urinal has been named the most influential modern art work of all time. Theo bài viết trên BBC)

Duchamp khởi đầu là họa sĩ vẻ tranh lập thể nhưng sau khi đọc sách triết gia Max Stirner ông thay đổi quan điểm nghệ thuật. Trong tác phẩm The Ego and its owns Max Stirner không đưa ra những nguyên tắc lý thuyết mới nào mà cho rằng ý nghĩa luôn hiện hữu trong mọi sự vật …

Duchamp có hai ý niệm khác các nghệ sĩ đồng thời . Đó là giá trị nào dành cho các sản phẩm sản xuất công nghiệp hàng loạt vốn cũng mang tính sáng tạo và làm thay đổi tích cực để cuộc sống tốt đẹp hơn ? Các sản phẩm gia dụng hàng ngày đủ loại ngày càng chứa đựng tính thẫm mỹ cao. Tự thân chiếc bồn tiểu là sản phẩm đầy sáng tạo của công nghệ gốm sứ và nghệ thuật tạo hình đồng thời phục vụ sinh hoạt hữu hiệu. Tư tưởng này là khuynh hướng được gọi dưới tên ‘The Readymades of Marcel Duchamp ”. Readymades là sản phẩm sản xuất công nghiệp hàng loạt giống hệt nhau, khác với Handmades tức là sản phẩm thủ công có khi duy nhất hay số ít và không cái nào hoàn toàn giống cái nào. Handmades vẫn được cho là nghệ thuật thì Readymades sao không thể mang tính nghệ thuật .

Duchamp muốn người xem phải “nghĩ” về vật trưng bày nhìn quá quen đến tầm thường “không cần thấy”, nhưng phải nghĩ về nghệ thuật và ý nghĩa của vật đó chứ không phải “thấy” rồi mới “nghĩ” như trường phái “Retinal Art” từ trước đến nay !

Duchamp cho “ý tưởng” chứ không phải “hình ảnh” trong nghệ thuật làm thay đổi cuộc sống khác trường phái “Retinal Art”chỉ đáp ứng ngắm nhìn trước, suy nghiệm sau hoặc không khơi gợi suy nghiệm nào.

Và theo Duchamp “Hành vi sáng tạo không thể do nghệ sĩ làm một mình, người tìm tòi sáng tạo mang tác phẩm đi tiếp cận thế giới bên ngoài qua sự diễn đạt và diễn dịch giá trị nội hàm của vật thể và qua đó cộng thêm phần của mình vào trong hành vi sáng tạo đó .”

(The creative act is not performed by the artist alone; the spectator brings the work in contact with the external world by deciphering and interpreting its inner qualifications and thus adds his contribution to the creative act. Marcel Duchamp)

Trước đây một bức tranh chỉ hoàn toàn là do một nghệ sĩ vẻ !

Người xem sẽ “thấy” theo cách Retinal Art trước và “nghĩ” sau có khi không nghĩ được gì và không cải thiện gì cho cuộc sống ! Có nhiều tác phẩm bị loại bỏ không triễn lãm, song có giá trị nghệ thuật và xã hội và có nhiều tác phẩm được triễn lãm, được cho là có giá trị nghệ thuật, nhưng rất ít thậm chí không có giá trị xã hội.

Còn về Andy Warhol là nghệ nhân Mỹ nổi danh với ngệ thuật quần chúng (Pop Art) bức tranh Campbell’s Soup Cans (Những hộp súp của Công ty Campbell)

Ở giải Turner năm 2004 Bồn tiểu Nam ký tên R.Mutt của tác giả Marcel Duchamp người Pháp dẫn đầu thăm dò ý kiến của 500 nhà nghiên cứu nghệ thuật trao giải Turner. Tác phẩm Les Demoiselles d’Avignon (1907) của Picasso thứ hai và tác phẩm Bàn viết đôi của Marilyn của Andy Warhol đứng thứ ba .

Đến năm 2004 việc chọn lựa Duchamp’s Fountain qua vật dụng Bồn tiểu Nam như là trước tác của nghệ thuật đương đại có tầm ảnh hưởng mạnh mẻ nhất làm thay đổi sự vật, sự việc, nhất là thái độ đối xử của con người, trước cả tác phẩm của Picasso và Matisse là hơi gây sốc. Phát biểu của chuyên gia nghiên cứu nghệ thuật Simon Wilson.

Có quan điểm thực tế dù hữu dụng hữu ích trước đây vẫn bị cho rằng thực dụng theo nghĩa xấu. Nhưng tranh Picasso là siêu thực đến hoang đường có nét vẻ làm “vỡ vụn” hình ảnh con người là không có chút hiệu quả thay đổi tích cực nào cho xã hội !

Nghệ thuật lãng mạn hoang đường không giúp gì nhiều cho cuộc sống, Marcel Duchamp có ý tưởng muốn mang đến một giá trị đúng ngang tầm cho một vật dụng bị cho là thấp kém nhưng thật sự hữu ích và nghệ thuật có thể thể hiện dưới bất cứ hình thức nào như ngay trong chiếc bồn tiểu để suy tư về sự cải thiện cuộc sống để có lối sống văn minh chứ không chỉ là tranh để ngắm nhìn .

Từ cú sốc Bồn tiểu Nam Marcel Duchamp người ta cần suy xét lại nhiều quan niệm sống, nhiều cách ứng xử. Cũng có thể chấm dứt tranh luận “nghệ thuật vị nghệ thuật hay nghệ thuật vị nhân sinh ” rõ ràng theo Marcel Duchamp kết luận là nghệ thật thiên về …vị nhân sinh và nghệ thuật kết hợp với kỷ thuật sản xuất hàng loạt để trở thành hữu ích cho mọi người !

Ý tưởng nghệ thuật của Marcel Duchamp, Andy Warhol mà cô Huỳnh Thủy Châu nhắc tới để biện hộ hoàn toàn khác với hàng động của cô ! Cô thậm chí còn làm trái ngược. Xét về mặt tư duy thì Huỳnh Thủy Châu không thể tự xếp mình vào trường phái Marcel Duchamp và cả Andy Warhol được.

Duchamp dùng bồn tiểu nam Warhol vẻ hình một hộp súp và không vẻ thêm gì vào tác phẩm của người khác, chỉ ký tên vì muốn người xem thấy một vật dụng tầm thường đến nhàm chán không muốn nhìn như bồn tiểu, hộp súp bỗng phải ngạc nhiên suy nghĩ vì chưa ai từng nghĩ về giá trị nghệ thuật và tác dụng xã hội của chiếc bồn tiểu, hộp súp cũng như tác dụng xã hội của các vật thể được cho là tầm thường này . Từ đó phát triễn việc xây dựng các Restroom từ một nơi luôn bẩn thỉu hôi hám thành như một nơi mang tính nghệ thuật như ở nhà nghỉ Madonna Inn ở California đã làm thành danh hiệu “Madonna of the restroom” vì đoạt giải “American best restroom Award “với Restroom nam được thiết kế mỹ thuật nhất hàng ngày có số người không ít đến tham quan restroom này …Liên hệ đến sự việc này một tác giả gọi bồn tiểu Nam của Duchamp là “ Buddha of the restroom “ dựa theo danh hiệu Madonna of the restroom !

Hảy đến Madonna Inn tham quan Restroom Nam với cảnh dòng thác đổ làm bồn tiểu lớn nhất mang cả vẻ đẹp hùng vĩ của thiên nhiên vào nhà vệ sinh . Nơi đi tiểu thành nơi để thư giản ngắm nhìn cảnh quan đẹp. Nông dân VN cũng thích “đi đồng”như một phút vui thú vì vừa được ngắm nhìn ruộng lúa vườn cây vừa đón gió mát và không hôi hám giửa đồng không mông quạnh. Nhưng điều quá khác là ở Madonna Inn ở Califotrnia ở Mỹ mọi thứ được một hệ thống xử lý vệ sinh còn “đi đồng” ở VN làm mọi thứ bị ô nhiễm !

Hầu như không một ai chấp nhận bồn tiểu Nam của Marcel Duchamp là tác phẩm nghệ thuật của Duchamp. Nhưng tư duy Duchamp giúp người ta nghĩ ra nhiều điều về cuộc sống

Bồn tiểu là tác phẩm của nghệ nhân gốm sứ và kỹ sư vẻ thiết kế . Hình mẫu bồn tiểu nam vốn gần đạt mức hoàn chỉnh khiến nó tồn tại đến ngày nay và kỷ thuật làm gốm sứ trắng sạch sẻ không bám bẩn không giử mùi hôi cũng là công nghệ đang than phục ! Ý tưởng nghệ thuật của Duchamp là có nhiều cách biểu hiện nghệ thuật trong nhiều vật dụng rất tầm thường mà hữu dụng làm ra các thay đổi tích cực cho cuộc sống.

Tại sao Duchamp không vẻ vời gì thêm trong sản phẩm Readymades như cô Thủy Châu làm vì Duchamp chống lại hình thức nghệ thuật chỉ dựa vào đôi mắt và “sự thấy”của “retinal art” .

Huỳnh Thủy Châu lại muốn người xem…thấy cho kỷ – hiểu ra hàm ý của cô ? Hành trình tư duy này ngược hoàn toàn với quan điểm Duchamp !

Thủy Châu làm nghề nails có ngưỡng mộ bồn ngâm chân nhẹ xinh xắn có bọt khí massage dễ chịu là không lạ. Nhưng xét về mặt tư duy thì Huỳnh Thủy Châu không thể tự xếp mình vào trường phái Duchamp và cả Warhol được.

Tôi cũng rất thích ý tưởng của Duchamp và nếu hỏi tôi thích chiếc máy giặt hay tranh Picasso thì tôi sẽ nói rõ tôi thương và rất muốn cám ơn “chiếc máy giặt” đã làm cho cuộc sống gia đình… thần tiên vì công việc nội trợ nhẹ nhàng đi rất nhiều. Ngày nay các vật dụng gia đình cũng mang tính thẩm mỹ cao như một tác phẩm nghệ thuật và thay đổi quan điểm sâu sắc nhất của cuộc sống hiện đại là nhà bếp nhà vệ sinh cũng là những nơi đẹp không thua phòng khách . Nhiều nhà thiết kế phòng khách liên hoàn với nhà bếp và nhà vệ sinh để đáp úng toàn bộ sinh hoạt của con người ! Ý tưởng Marcel Ducham không gợi ra cho bất cứ ai lòng căm thù như cô Thủy Châu !

Nhưng Thủy Châu mua cái chậu đem về sơn dán lá cờ có sẳn vẻ lá cờ VNCH để xúc phạm và gọi là “tác phẩm” hội họa thành danh “họa sĩ” tự tâng bốc mình tận mây xanh quá đáng?

Nghệ thuật của Marchel Duchamp muốn có và nói đến là biểu hiện bằng “tư duy” không phải hình ảnh, khác hoàn toàn tác phẩm Thủy Châu làm giống như tranh“biếm hoạ” ác ý châm chọc trả đủa kết nối hành vi với lòng căm ghét cộng đồng VK của Thủy Châu. Nói về nghệ thuật chẳng qua là …mượn gió bẻ măng.

Duchamp không thêm gì vào chiếc bồn tiểu còn Huỳnh Thủy Châu sơn vàng và dán sọc đỏ vẻ thêm lá cờ vàng sọc đỏ là không thể chối cải “ý đồ phỉ báng ”, không có gì sai khi kết luận như thế nhất là khi tôi không lạ với khuynh hướng nghệ thuật và còn tán thành Marcel Duchamp.

Dùng bồn ngâm chân “bắt chước” Marcel Duchamp là chưa “tiêu hoá” được tư duy Marcel Duchamp để có sáng tạo.

Trong khi Andy Warhol chuyển ý tưởng Marcel Duchamp thành Pop art.

Cô ranh ma nói là tự do sáng tác theo trường phái Marcel Duchamp nhưng làm trái ngược hoàn toàn ! Ai chưa tìm hiểu thêm về ý tưởng nghệ thuật hội họa nghệ thuật tạo hình sẽ bị cô ta dẫn dụ bằng lời lẻ cao xa như một nghệ sĩ đương đại che dấu cạm bẩy dối trá đê tiện như phù thủy bên dưới !

Cô trả lời phỏng vấn : “Người xem phải quì sát xuống nếu họ muốn xem tác phẩm này. Tôi muốn người xem thực sự chia sẻ cảm giác của người thợ nails đang làm móng chân. “ Cô cho việc ngồi thấp để hành nghề tiện cho thao tác là việc làm mất phẩm giá cần thông cảm sao ? Người làm móng chân ngồi trên ghế thấp hơn một chút chỉ để dễ thao tác ! Cô lại tả oán để biện hộ rồi !

Các hiền triết Ấn Độ nói:” Ngưởi vĩ đại bởi vì người cúi xuống ! “ Tôi chợt nhớ bệnh viện miền Nam trước 1975 có các dì phước thiên chúa có lời nguyện ép xác làm mọi chuyện khó khổ giúp người. Hàng ngày ở khu nhà sanh các dì phước gom quần dơ của sản phụ đi giặt dùm sạch sẻ. Có khi phải chui vào gầm giưởng lau dùm máu mủ dọn dẹp giấy lót thấm máu của sản phụ mới sinh hay của người bệnh…Những người sản phụ nghèo cô đơn đó biết ơn và cả bác sĩ y tá cũng kính trọng dì Phước biết bao ! Đó là bài học về phục vụ cộng đồng, hiến thân vì lòng bác ái Thiên Chúa ! Thật cao cả khác hoàn toàn với lòng kiêu ngạo CS của cô biết là bao !

Năm 1983 tôi ra Hà Nội thì lối suy nghĩ của Hà Nội rất quái dị đó là xích lô không chở người vì cho là người ngồi người đạp là không công bằng…dù phải trả tiền. Hà Nội không có khái niệm về dịch vụ phục vụ cuộc sống ! Sau 1975 vào cơ quan thà dơ như chuồng heo chứ không ai lo quét dọn vì sợ mất phẩm giá làm chuyện thấp kém thành ra cơ quan giống …chuồng heo và người sống cảnh bừa bộn bẩn thỉu đó cũng hôi hám bầy hầy …không khác con thú !

Bồn tiểu này từng được bán đấu giá tới 1,1 triệu nhưng thấp hơn dự kiến là 1,7 triệu đô la. Chuyện bán đấu giá cao của bồn tiểu là giá “chử ký” của một người nổi tiếng như Duchamp và người mua chỉ muốn cho không tiền làm từ thiện !

Cô trả lời phỏng vấn của các “phóng viên đàn ông” không biết gì về phòng nails nên mặc tình …nói dối : “Tôi còn trẻ, khỏe mạnh như vậy, bưng còn thấy nặng, còn bà già yếu, mà bưng ra bưng vô cho bao nhiêu lượt khách trong mấy chục năm trời, để kiếm tiền lo cho gia đình, con cái. Sự hi sinh đó quá lớn.” Tất cả chậu và nước chỉ 3 Kg mà cô nói là bưng bê cô còn thấy nặng là…nói dối quá xa đó !

Tôi ở VN cũng đang đang sử dụng máy ngâm chân massage và có chức năng thổi bọt làm êm dịu đúng y như cô mô tả. Vì tôi tự phục vụ nên biết chính xác là dùng 2,5 lít nước là đến vạch lường gồm hai lít nước lạnh và nửa lít nước sôi.

Tôi cũng có tuổi cở mẹ chồng cô song tôi chỉ xách sô nước 2,5 lít bằng …hai ngón tay trỏ và giửa ! Còn máy ngâm cũng chỉ cần dùng hai ngón tay để đặt dưới chân vì bằng nhựa …rất nhẹ như cái thau nhựa mà nặng nổi gì ?

Phòng uốn tóc làm nails là phòng thẫm mỹ người làm việc nhẹ nhàng còn cảnh trí có nơi còn có thể dùng từ…sang trọng ! Người VN phải học và phải khéo tay mới làm được nghề này nếu không chỉ có thể học làm massage như người Mễ hay chọn vì người Mễ có sức vóc, nhưng không tỉ mỉ khéo tay ! Cô viết bài mà nói thương cho bà Mẹ làm nghề thấp kém nhọc nhằn để nuôi con là chưa đúng. Cô có thể có ẩn ý chê là ra nước ngoài tưởng làm nghề cao kỳ gì, hoá ra làm nghề tẩm thường !

Tôi không lạ gì óc háo danh của người CS Bắc Việt và nay lan sang cả nước, đến đổi GS.TS Hoàng Xuân Sính nói : “Chức danh giáo sư VN như một thứ huân chương” . Huân chương chỉ có tác dụng chánh trị không có tác dụng giáo dục. Có nhiều Tiến Sĩ với bằng cấp mua, Bác sĩ VC học 6 tháng và văn hoá nền lớp 4. Thời chiến tranh nhiều giáo sư đại học phải đóng vai quân nhân tiếp xúc với VNCH và Mỹ để lừa Mỹ và VNCH là quân nhân, sĩ quân CS …có học. Thật ra cả tổng bí thư đảng chỉ học lớp 4 lớp 6 và bộ trưởng giáo dục như Bà Bình học chưa hết trung học! Và quả là Mỹ và VNCH bị gạt vì “vở kịch chiến tranh “ của CS đó. Ông Dương văn Minh tin cậy giao phó để thêm 21 năm đầy bi kịch chất chóc !

Cô Huỳnh Thủy Châu ơi ! xin đừng đóng kịch !

Điều cô cần vinh danh bà chính là nét nhân văn đang còn vô cùng hiếm có ở các bà mẹ chồng VN là óc thiếu thông cảm, kỳ thị phân biệt và bất công với con dâu. Hủ tục đó được nâng lên hàng truyền thống và được văn học ám thị “ Lấy chồng phải gánh giang san nhà chồng” trong tinh thần phân biệt giơí tính !

Thứ hai cần ca ngợi là bà mẹ chồng cô sáng suốt hơn, quyết ra đi để tránh cho con bà cảnh bất công của CS. Các bà Mẹ miền Bắc tuy hết sức đau lòng khi con đi bộ đội, nhưng mơ hồ, bị dối trá để đến đổi đưa con trai con gái cho kẻ hiếu chiến hiếu sát làm bia đở đạn, làm vũ khí sinh học trong cuộc nội chiến vào Nam mà lịch sử mai sau phải lên tiếng khóc thay !

Chuyện cô đau lòng thấy ảnh ông Hồ Chí Minh bị bạc đãi vì cô được dạy tôn vinh ông Nguyễn tất Thành. Kẻ gây ra 200 ngàn cái chết trong CCRĐ, là người trong nghi án bán cụ Phan Bội Châu ám sát các nhân sĩ không tán thành CS và làm cho toàn dân VN ăn bobo súc vật là không đáng tôn vinh. Tôi từng không ghét Ông Nguyễn Tât Thành cũng vì “công hư cấu, tội che dấu ” rất kỷ cho đến khi càng tìm hiểu lịch sử phải công nhận chẳng những ông Nguyễn Tất Thành không có chút công nào mà còn…có trọng tội !

Cô chỉ nghe điều người ta nói về ông mà không hiểu điều người ta dấu về ông, kể cả lá cờ đỏ sao vàng lấy nguyên mẫu cờ của Tỉnh Phúc Kiến và vụ Trường Sa Hoàng Sa, chứng minh tính thần phục u mê hết sức đáng lo …mất nước !

Tôi không hề thấy cần sĩ vã ông ta vì lịch sử sẽ được viết lại đúng sự thật. Sử gia nước ngoài đã phán xét như hôm nay phải công nhận Lê Văn Tám, một huyền thoại yêu nước chỉ là nhân vật hư cấu ! Cô từng học Lê văn Tám như một anh hùng nhỏ tuổi ! Ông Nguyễn Tất Thành qua tay nhà báo Trần Huy Liệu đã biến lịch sử là chổ để…tuyên truyền dối trá ! Nói chung người CS Bắc Việt không từ một thủ đoạn nào để lừa dối !

Thiện chí nhất, đúng nhất là khen VN những thay đổi theo hướng dân chủ trong hiện tại và tương lai .Khen quá khứ CS, khen Nguyễn Tất Thành liên quan đến thảm sát cả Bắc là CCRĐ và trong Nam là thảm sát Mậu Thân ở Huế là không thể . CSVN cũng thấy khó biện hộ nên đành phải xin gát lại quá khứ kia mà !

Những ý kiến trích dẫn về tự do trên có thể làm đọc giả ngạc nhiên vì được trích từ quyển “Người Trung Quốc và những căn bệnh trong nhân cách “của tác giả Hà Tông Tư người Trung Quốc, nhà xuất bản Công An nhân Dân CSVN phát hành quý VI năm 2007. Nếu ai trong ngành Công An VN đều tiếp thu được khái niệm Công Dân của Mỹ thay cho khái niệm Thần Dân và quan điểm cho là đất nước mạnh không phải là đất nước đất rộng dân đông khác quan điểm từ trước đến naycủa Trung Quốc bành trướng lấn đất ngàn đời khuấy động cuộc sống của dân VN thì có thể xem đó là bước dịch chuyển về phía dân chủ đáng khen của TQ và VN đang tiếp cận, đang học theo, làm theo !

Nhưng do ông Nguyễn Tất Thành được phát hiện là vừa bán cụ Phan Bội Châu cho Pháp lấy tiền, vừa hô hào chống Pháp bắt giam cụ Phan Bội Châu nên…chưa thể vội mừng !

Với phản ứng quyết liệt của cộng đồng cô sẽ bị loại bỏ như Trần Trường vì CS không dại gì va vào ổ kiến lửa. Cô sẽ rất khó khăn khi bị cả cộng đồng và CS sa thải !

Tôi tán đồng quan điểm : “Bảo vệ quyền sáng tạo của các nghệ sĩ để làm nên một cuộc sống.” ( Protect Creative Artists Right to Make a Living – Eric Green ) rất tiếc cô không hưởng được điều đó vì bài viết của cô không có sự thật, tư duy lệch lạc, sản phẩm trưng bày cho bạn học cùng xem của cô không có sáng tạo nào ngoài thể hiện…sự thù ghét bài xích lá cờ VNCH ! Nếu có học tôi khuyên cô chọn khoá học để hoà nhập và giử gìn bản sắc ở trường cho người Châu Á nơi cô học họa như các khoá học về “UNITY AND DIVERSITY: Hòa đồng và dị biệt ) của Tiến sĩ Keiko Yamanaka, Ph.D.

Huỳnh Thủy Châu có một quá khứ ngộ nhận và ít tài, không trung thực nên đã không với nổi đến tương lai dù đang có cơ hội tốt .

Trần Thị Hồng Sương ( 25.3.2008)

→ 2 CommentsCategories: Uncategorized

Tẩy Chay Rước Đuốc Trung Cộng Tại Paris , San Francisco và Việt Nam

March 19, 2008 · 1 Comment

Kính thưa quí vị .Thanh niên và đồng bào quốc nội đã chuẩn bị một cuộc biểu tình lớn để biểu tình phản đối cuộc rước đuốc của Tàu Cộng đi ngang qua Sài Gòn ngày 29 tháng 4 năm 2008 . Trước đó vài tuần lễ ngày 7 tháng 4 (PARIS) đuốc OLympic Trung Cộng sẽ đi ngang qua T.P Paris và ngày 9 tháng 4 (San Francisco) sẽ đi ngang qua T.P San Francisco .

Trung Cộng đã bành trướng và xâm lăng chiếm Hoàng Sa & Trường Sa của VN . Trung Cộng đã chiếm vùng biển to lớn chung quanh nước VN . Họ đã nhiều lần bắn giết cũng như dùng Tàu đâm chìm tàu đánh cá của ngư dân VN .  Hành động trắng trợn và ngang ngược của tập đoàn Tàu Cộng với sự hợp tác làm tay sai của đảng CSVN đã đưa tổ quốc VN trở thành một chư hầu cho Trung Cộng.

Trong những tháng vừa qua, thanh niên và đồng bào tại quốc nội và Hải Ngoại đã đồng loạt biểu tình khắp nơi để chống lại Trung Cộng xâm chiếm và bắn hại ngư dân của nước ta . Tại quốc nội bọn tay sai công an CSVN đã đứng về phía Trung Quốc đàn áp thẳng tay đồng bào và sinh viên trong nước để làm vừa lòng đàn anh Trung Quốc .

Nói về Nhân Quyền thì Trung Quốc là nước dã man nhất thế giới, chúng ta không quên họ đã dùng quân đội để tàn sát hằng chục ngàn sinh viên ở Thiên An Môn . Trung Quốc đã bắt bớ, đánh đập , tra tấn hằng triệu người . Trung Quốc đàn áp Tôn Giáo dã man, họ giết chết thai nhi để ăn thịt, họ giết người sống để bán cơ phận kiếm tiền. Trong những ngày qua, Trung Quốc đã bắn giết trên 100 người Tây Tạng và bắt đưa đi mất tích hàng ngàn người . Số phận những người bị bắt chắc chắn sẽ chịu những hình phạt nặng nề hay bị giết chết không ai biết. 

Trong lịch sử nhân loại chưa một chế độ nào tàn nhẫn, vô nhân đạo hơn tập đoàn đảng CS Trung Quốc . Nếu chỉ nói về tình người thì ngay chính trong lòng chúng ta cũng đã dấy động lên sự phản kháng, chống lại những hành động mà bọn bành trướng TQ đã và đang làm .

Chúng tôi kêu gọi người Việt Tại Hải Ngoại Tại Pháp cũng như Bắc & Nam Cali hãy cùng chung lòng với đồng bào quốc nội . Hãy thở cùng chung nhịp thở với đồng bào quốc nội . Ngày 7 tháng 4 hãy đến PARIS và ngày 9 tháng 4 , hãy đến SAN FRANCISCO và ngày 29 tháng 4 năm 2008 đồng bào và thanh niên quốc nội hãy đứng lên làm lịch sử. Chúng ta cùng nhau chung lòng với nhân dân Tây Tạng, tôn giáo Pháp Luân Công để biểu tình thật đông, phản đối cuộc rước đuốc của tập đoàn bành trướng , đồ tể CS Trung Quốc đang lợi dụng Olympic để đánh bóng bộ mặt gian ác của họ đồng thời phản đối sự xâm chiếm và bắn giết ngư dân VN trong những ngày tháng qua.

Thời gian không còn bao xa để chúng ta chuẩn bị . Xin quí vị chuyển lời kêu gọi nầy đến các Hội Đoàn Quốc Gia Hải Ngoại , đồng bào trong nước, các báo chí truyền thông và các bloggers để có hành động kịp thời chống lại bọn bành trướng Trung Quốc .

Đặng Quỳnh Như
Chủ Bút Vietland

→ 1 CommentCategories: Uncategorized

Những dấu hỏi về Đảng Việt Tân chống lại tên gọi Little Saigon

March 16, 2008 · 1 Comment

Băng Nhi

Vợ chồng tôi có dịp nói chuyện về đảng Việt Tân , đây có thể là những thắc mắc chung của Cộng Đồng Quốc Gia chống cộng, tôi xin mạng phép ghi lại …. Hai hôm trước , sau khi nghe tin thành phố nhượng bộ một phần là cho dựng bản Little Saigon , tôi vào các trang mạng để đọc tin , tình cờ xem được một phần video trong cuộc họp báo của Thành Phố San Jose vào ngày 13 tháng 3 vừa qua . Tôi để ý đến hai nhân vật sau khi lên đọc diễn văn thì bị cộng đồng la lên phản đối là nghị viên Madison Nguyễn và một người khác có dáng lùn lùn , đầu trán hói mà ông thị trưởng Chuck Reed giới thiệu là chủ tịch Hội Đồng Đại Biểu Cộng Đồng Người Việt tại Bắc Cali ….

Băng Nhi: Anh ơi ! Cái ông lùn đang bị bà con la ó đó là ai vậy anh ?

Ông xã: Đó là Hoàng Thế Dân đảng Việt Tân chứ còn ai nữa . Cái đám Việt Tân là cái đám điếm thúi , hôm trước đây Hoàng Cơ Định trong buổi tiệc của các cụ cao niên , nó đi theo con Madison Nguyễn , bênh con nầy lắm .

Băng Nhi: Theo em nghĩ đảng Việt Tân nhiều người có lòng “yêu nước” lắm như là vụ 3 thành viên của họ qua VN hoạt động và bị bắt vừa rồi đó sao .

Ông Xã: Em đâu biết VT là con buôn chính trị, nó đi đêm với ai thì có trời mới biết . Hôm ông Trương Văn Ba được VC thả ra và trở lại Hawaii là đảng Việt Tân lại đưa tin là “Nhà Dân Chủ Trương Văn Ba !” . Tự nhiên vô danh tiểu tốt bị VC bắt rồi thả ra “đương nhiên” là trở thành nhà Dân Chủ hay sao ? Nhà Dân Chủ là phải có quá trình hoạt động thì mới được gọi là nhà dân chủ chứ . Mạo nhận một cách thật ấu trĩ .

Băng Nhi: Em vừa đọc một thư ngỏ của đảng Việt Tân về Little Saigon “Trong những ngày qua, có một vài nguồn dư luận cho rằng Đảng Việt Tân đang hỗ trợ phía này hoặc phía kia trong các tranh luận về việc đặt tên một khu phố có nhiều tiệm buôn Việt Nam tại thành phố San Jose, California, Hoa Kỳ.”

Ông xã: Em có thấy đoạn văn Thư Ngỏ trên của Việt Tân hay không ? Họ cho là dư luận nói là họ hổ trợ “Phía nầy hoặc Phía kia” . Bọn nầy thật là lưu manh ,Việt Tân chỉ ủng hộ cho Madison Nguyễn chống lại tên Little Saigon chứ không có chuyện họ theo “phía nầy hoặc phía kia” . Ra một thông báo mà còn lòi cái điếm ra nữa , đúng là lưu manh .

Băng Nhi: Theo em ông Hoàng Cơ Định hay ông Hoàng Thế Dân ủng hộ Madison Nguyễn thì chỉ là “cá nhân” thôi chứ không phải là chủ trương chung của đảng Việt Tân, anh nghĩ sao về điều nầy ?

Ông xã: Hoàng Cơ Định và Hoàng Thế Dân là thành viên Trung ương đảng Việt Tân nếu nói họ chỉ là cá nhân là không đúng . Em còn nhớ là hôm chủ nhật ngày 2 tây, lúc cộng đồng biểu tình trên 10,000 người để yểm trợ cho tên gọi Little Saigon thì đài radio của đảng Việt Tân là đài Chân Trời Mới im như hến, không đưa một thông tin về chuyện nầy, họ làm như không có chuyện gì xảy ra . Điều nầy làm cho anh cảm giác là bọn nầy không thua gì bọn VC, bưng bít thông tin . Em nhớ vụ dân oan biểu tình trước Văn Phòng II Quốc Hội tại đường Hoàng Văn Thụ vào tháng 3 năm 2007 không ? . Văn Phòng tờ báo Tuổi Trể nằm gần đó mà tờ báo nầy không đăng tin gì về chuyện nầy ! . Điều nầy em đã thấy rõ chưa . Đảng Việt Tân cũng vậy họ bưng bít thông tin đâu thua gì bọn VC đâu ? .

Băng Nhi: Người ta đồn là cái nhóm chống lại tên Little Saigon là thân cộng, nhưng em có thấy họ thân cộng đâu ?

Ông xã: Lúc trước đây anh có nghe kể là vào năm 1968 khi VC đánh nhiều nơi tại T.P Sàigon , nhiều người đang nằm vùng cho VC , họ tưởng là VC đã thắng rồi nên nhiều tay nằm vùng cho đem cờ VC ra treo . Sau khi VC thất bại, đám nầy bị bắt gần hết, một số khác đã bỏ trốn vào bưng . Trở lại chuyện Little Saigon San Jose , mình thử phân tích kỹ xem những nhân vật chính chống lại tên Little Saigon , đứng yểm trợ phía sau Madison Nguyễn :

(1) Người Hoa kiều tên Tăng Lập , chủ báo Triều Thành và Grand Century Mall ở đường Story .

(2) Lê Văn Hướng Lee’s Sandwich .

(3) Nhà Báo Cao Sơn .

(4) Đỗ Vẫn Trọn & Đài Sàigon 1500 AM

(5) Bà tiến sĩ Caroline Kieu Linh Valverde

(6) Bs Nguyễn Xuân Ngãi đảng Dân Chủ Nhân Dân .

(7) Hoàng Thế Dân , Bs Hoàng Cơ Định , đảng Việt Tân

(8) Nguyên Khôi , Đoan Trang Đài Phát Thanh Quê Hương .

Đây là những nhân vật mà chúng ta chỉ cần dùng google search là sẽ biết được thêm nhiều yếu tố rất thú vị về những nhân vật nầy. Trong ngày điều trần ở City Hall bà Caroline Kieu Linh Valverde đã đưa một số du sinh tới ngồi vào hai hàng ghế phía phía trên (phòng họp CityHall San Jose) để yểm trợ cho Madison Nguyễn . Bà Caroline Kieu Linh Valverde là một trong 4 nhân vật dưới quyền điều khiển của Nguyễn Bá Chung thuộc Join Center .Thể hiện qua chương trình nghiên cứu của William Joiner Center ( do Rockefeller Foundation tài trợ ) về đề tài :” Xây dựng và tái xây dựng đặc trưng và vị trí của cộng đồng tị nạn Việt Nam trên khắp thế giới” nằm trong chiến dịch ngoại vận và kiều vận của CSVN. Được đăng trên Việt Báo : http://www.vietbaoonline.com/print.asp?nid=34433 . Sự xuất hiện của nhân vật Caroline Kieu Linh Valverde qua một bài báo bênh vực Madison Nguyễn và chửi thậm tệ cộng đồng được đăng trên tờ San Jose Mercury News “Nguyen takes stand against tyranny” : http://www.mercurynews.com/opinion/ci_8193816 .cùng với sự xuất hiện của bà ta trong buổi điều trần ngày 4 tháng 3 tại San Jose cho chúng ta thấy những người “đứng sau lưng” chống lại danh xưng Little Saigon có tầm vóc xa hơn những gì chúng ta nghĩ .

Băng Nhi: Thì ra là sự có mặt của bà Caroline Kieu Linh Valverde là một nhân vật “quan trọng” mà ít người trong cộng đồng chúng ta để ý tới . Điều nầy theo em những người đứng sau Madison Nguyễn có liên quan với nhau .

Ông xã: Đúng vậy , sự liên quan nầy trong đó có những người bênh vực Madison Nguyễn mà họ không biết gì nhưng đó chỉ là con số nhỏ . Những nhân vật chính cho mình thấy rõ ràng là Madison Nguyễn có một thế lực đứng phía sau lưng.

Băng Nhi: Nhưng em vẫn thấy lạ là ngoài những nhân vật nêu trên có số (7) và số (8) là Đảng Việt Tân và Đài Phát Thanh Quê Hương , tại sao lâu nay chống cộng mà sao họ lại nằm trong danh sách nầy ?

Ông xã: Đài Phát Thanh Quê Hương Trước đây chống cộng, nhờ đồng hương yểm trợ nên đài Phát Thanh phát triễn . Bây giờ đại đa số đã tẩy chay đài Quê Hương . Một ví dụ nhỏ là Nha sĩ Cao Song Dũng là một người sốt sắng quảng cáo trên đài Quê Hương , bây giờ ông ta đã rút tên . Nhiều người khác cũng vậy như là nhà Bảo Hiểm Nguyễn Vũ Trụ chẳng hạn cũng đã bỏ đài Quê Hương rồi… Đài PT Quê Hương cần có quảng cáo để sống còn , nếu không đủ quảng cáo thì họ buộc phải kiếm tiền “bằng cách khác” mà thôi. Đảng Việt Tân là một đảng chống cộng lại nằm trong danh sách nầy với 2 nhân vật là Hoàng Cơ Định , Hoàng Thế Dân và bà Diệu Chân đã có mặt trong buổi ra mắt “Cộng Đồng” của ông Hoàng Thế Dân . Nếu nhận xét sơ khởi thì nhiều người sẽ cho là “đảng Việt Tân sao ngu quá đi ngược lại Cộng đồng” nhưng nếu chúng ta nhận xét kỹ họ là những người “không ngu quá” thì mới là đáng sợ .

Băng Nhi: Lúc đầu em chỉ nghĩ là đảng Việt Tân họ có quyền chống lại tên Little Saigon vì ở nước Mỹ Dân Chủ, nếu ai muốn theo hoặc chống Little Saigon là quyền của họ . Nhưng sau khi anh đưa ra danh sách có bà Caroline Kieu Linh Valverde trong đó thì đúng là họ đã có connection với nhau hết rồi …

Băng Nhi

→ 1 CommentCategories: Uncategorized

Tại sao Việt Tân lại chống Little Saigon?

March 15, 2008 · 1 Comment


Châu Lan Nguyễn Thị Linh

Tôi xin trân trọng đặt câu hỏi: tại sao Đảng Việt Tân lại chống danh xưng Little Saigon cho khu thương mại của người Việt nằm trên đường Story tại San Jose? Đây là một câu hỏi được đặt ra với tất cả sự nghiêm túc vì tầm quan trọng của vấn đề, chứ không phải là để bài bác một chính đảng của người Việt.

Trong suốt nhiều tháng trời tôi đã theo dõi vấn đề đặt tên cho khu thương mại nói trên, từ lúc vấn đề mới chỉ âm ỉ, xong nó bùng nổ trên báo chí khi Hội đồng Thành phố San Jose (HĐTP) quyết định chọn cái tên Saigon Business District vào tháng 11/07, cho đến cuộc tuyệt thực của Lý Tống, rồi cuộc biểu tình có thể gọi là vĩ đại của người Việt tại San Jose ngày 2/3/08 và cuối cùng là kết cục khá ngoạn mục khi HĐTP lật ngược trở lại mọi quyết định cũ, chấp thuận cho cộng đồng người Việt tại San Jose dựng lên một chiếc cổng phô trương cái tên mà đại đa số người Việt đều mong muốn: Little Saigon! Tôi theo dõi tất cả những biến chuyển lạ lùng đó với một con mắt tương đối khách quan vì trước tiên tôi không phải là một cư dân San Jose, thứ nhì là vì tôi không có thành kiến gì về sự việc này cũng như về những người trong cuộc.

Câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu tôi từ buổi đầu cho tới bây giờ mà vẫn chưa có câu trả lời là: tại sao Việt Tân lại chống cái tên Little Saigon?

Có một điều có lẽ chẳng ai chối cãi là sự kiện đảng Việt Tân (VT) đã thực sự dồn hết nỗ lực vận động của mình trong mấy tháng qua để chôn vùi cái tên Little Saigon. Một người được người ta thấy luôn luôn đi tiên phong trong cuộc vận động chống Little Saigon là ông Hoàng Thế Dân, một cán bộ cao cấp của VT và, cùng với ông Hồ Văn Khởi, là người mà đảng này đã đưa ra để đứng đầu một tổ chức cộng đồng có tên là Hội đồng Đại biểu Cộng đồng người Việt Bắc Cali. Ông Hoàng Thế Dân cũng xuất hiện rất thường xuyên trên làn sóng của đài Tiếng Nước Tôi, một đài phát thanh có nhiều trạm phát trên thế giới do các cấp lãnh đạo của VT nắm giữ cổ phần và phụ trách phần nội dung. Nói thế để chúng ta hiểu rằng ông Dân là một khuôn mặt công khai quan trọng của VT chứ không phải là một đảng viên riêng lẻ. Sự chống đối quyết liệt của ông đối với Little Saigon trong nhiều tháng không thể là quyết định của một mình ông mà chắc chắn phải là chủ trương của VT.

Tôi cũng đã được đọc những bài báo nói về việc ông Hoàng Cơ Định, một ủy viên trung ương của VT, đã bênh vực thế nào cho nghị viên Madison Nguyễn, là người chống Little Saigon một cách kịch liệt. Thêm vào đó lại có sự dây dưa với bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi, được xem là một cánh tay dài của VT; rồi gần đây nhất là sự can thiệp của ông Lê Văn Hướng, chủ nhân hệ thống bánh mì Lee’s Sandwich, là người đã hỗ trợ cho một cánh tay dài khác của VT là Đại hội Thanh niên Sinh viên Thế giới khi Đại hội này được tổ chức ở đây cách nay mấy năm.

Để hỏi cho ra lẽ, tôi gọi một anh bạn hiện là đảng viên VT và hỏi anh: “Có phải VT chống Little Saigon không?” Anh ngập ngừng không trả lời, nên tôi hỏi tiếp: “Có thật là ông Lý Thái Hùng, tổng bí thư VT, chống Little Saigon không?” Anh trả lời: “Phải”. Tôi hỏi: “Thế có phải trong nội bộ VT đã có lệnh cấm các đảng viên không được thảo luận về vấn đề Little Saigon từ khi vụ này bắt đầu tạo bất lợi cho Đảng?” Anh công nhận là điều đó có. Xong tôi hỏi anh câu đã làm tôi bứt rứt: “Tại sao VT lại chống cái tên Little Saigon?” Anh trả lời: “Tụi nó là bọn quá khích, xử sự giống như con nít!”

Đó có lẽ là câu trả lời chuẩn mà chúng ta sẽ gặt hái được từ đại đa số những người chống Little Saigon. Lập luận đó đại khái như thế này:

1. Những người ủng hộ Little Saigon là những người chống cộng cực đoan, gây xào xáo trong cộng đồng.

2. Họ đòi nằng nặc cho bằng được cái tên mà họ muốn y như con nít đòi đồ chơi vậy. Khi không được thì nằm lăn ra đất ăn vạ.

3. Họ làm trò hề cho dư luận bản xứ chê cười người Việt chúng ta.

Thôi được, cho là những điều này đúng đi, nhưng những người chống đối Little Saigon vẫn chưa trả lời câu hỏi then chốt mà tôi đặt ra cho họ: Vì lý do gì mà ông bà, anh chị không muốn tên gọi Little Saigon? (tôi cũng xin nói ngay, những người chống Little Saigon hiếm lắm, tôi phải tìm mãi trong số quen biết khá đông của tôi mới tìm ra hai người, trong đó có anh bạn đảng viên VT nói ở trên).

Hỏi dồn mãi và sau khi theo dõi các diễn đàn trên mạng, tôi nhận được thêm những lập luận giải thích như sau:

4. HĐTP có nhiều việc quan trọng hơn gấp ngàn lần, hơi đâu mà mất thì giờ với bọn lăng xăng to mồm đó?

5. Danh xưng của khu thương mại phải do toàn thể dân chúng thành phố San Jose chọn lựa. Đấy là lập luận cách đây 2 tuần, bây giờ đổi lại lập luận cải biến như sau: danh xưng cho khu thương mại phải do các chủ doanh nghiệp ở đó chọn lựa, không cần phải hỏi ỳ bất cứ ai ngoài khu thương mại.

6. Vụ chọn tên này chia rẽ cộng đồng chúng ta đã quá lâu rồi, cho nên phải chấm dứt tình trạng này ngay lập tức bằng cách… dời lại một khi khác.

7. Nghị viên Madison Nguyễn là nghị viên người Việt duy nhất tại San Jose; chúng ta phải bảo vệ cho bà ta, chứ nếu Madison không ở đó thì ai sẽ bênh vực cho quyền lợi chúng ta?

8. Madison đã giúp đỡ cộng đồng mình rất nhiều và có rất nhiều thành tích đáng ghi nhận.

Được rồi, cứ cho là những câu trả lời trên đây cũng đều đúng cả đi, nhưng vẫn không ai trả lời rõ ràng cho tôi là tại sao lại chống tên gọi Little Saigon? Tên gọi đó có gì mà lại chống? Hình như người ta tránh né không muốn trả lời tôi về cái điểm cốt lõi này. Tôi hỏi về cái tên Little Saigon nhưng người ta cứ tản mạn về chuyện Madison hay người ta nói xấu về nhóm này nhóm nọ.

Ít ra là nếu nhìn từ phía những thành phần ủng hộ danh xưng Little Saigon, chúng ta biết rõ lý do tại sao họ muốn danh xưng đó. Họ muốn Little Saigon vì đó là cái tên biểu tượng cho tư cách tỵ nạn của cộng đồng người Việt tại San Jose. Little Saigon biểu tượng cho cái gia sản tinh thần mà họ cảm thấy đã bị đánh cướp, cho khát vọng của người Việt Nam vẫn bị chà đạp. Little Saigon gợi nhớ lại trong lòng họ một thành phố là thủ đô của một qưốc gia đã từng đứng lên chống chọi lại một chủ nghĩa vô nhân. Little Saigon là “Sài Gòn nhỏ”, là nước Việt Nam nhỏ mà họ ôm ấp trong lòng đem theo sang đến tận xứ người. Dù không đồng ý với những lý do này, một người khách quan cũng phải công nhận rằng nó có căn bản và rất minh bạch.

Nhưng từ phía những người chống Little Saigon thì chỉ có sự mù mờ, lạc đề, vá viú. Có chuyện gì đằng sau mà không nói ra được? Sau mấy lần tiếp xúc với anh bạn đảng viên VT, một hôm tôi được anh trả lời:

- Chúng ta không nên chính trị hóa vấn đề này.

- Tại sao Little Saigon lại là chính trị hóa?

- Vì đó là một cái tên chống cộng.

Tôi giật mình. Anh bạn tôi chẳng phải là người chống cộng hay sao? Anh đã thay đổi từ hồi nào? Tôi nhớ rõ chỉ cách đây 5, 7 năm thôi, chính anh là người gọi điện thoại cho vợ chồng chúng tôi mỗi khi có một thành phố nào đó trên đất Mỹ này vinh danh cờ vàng; và cũng chính anh chở xe gia đình chúng tôi đi biểu tình chống Trần Trường năm nao. Tôi mới nói với anh: “Tôi biết là đa số anh em đảng viên VT là những người có lý tưởng chống cộng, lại tha thiết với cộng đồng. Lẽ ra thì VT phải hỗ trợ cộng đồng khi cộng đồng bày tỏ quan điểm chống cộng mới đúng chứ. Tôi biết là nếu trở ngược lại vài năm về trước, chắc chắn là VT đã chung vai sát cánh với cộng đồng đòi hỏi cái tên Little Saigon rồi. Nhưng bây giờ thì khác. Thế trong số các đảng viên trung kiên như anh, có người nào bất mãn với cấp lãnh đạo đảng mình hay không, hay là lại ngồi im chịu nhục, bị thiên hạ chửi cho là chệch hướng, đi đêm với Việt cộng?”

Tôi biết lời nói của tôi hơi nặng. Nhưng làm sao khác hơn được đây? Nếu câu “vì đó là một cái tên chống cộng” là câu trả lời hữu ích duy nhất mà anh bạn chống cộng của tôi – một đảng viên được tuyên huấn đều đặn – có thể thốt ra được thì sự việc này không đáng quân tâm lắm hay sao? Anh trả lời như có vẻ phân bua: “Thì cũng có chứ, nhưng không phải ai cũng muốn nói…”

Trong vụ Little Saigon vừa qua, các đảng phái người Việt nói chung (6 đảng!) và đảng Việt Tân nói riêng, đã phạm những lỗi lầm nghiêm trọng. Thứ nhất là họ đã không bắt mạch được nguyện vọng của đại đa số người dân. Theo tôi, một đảng phái chính trị mà không bắt mạch được nguyện vọng của người dân thì… không hiểu họ tồn tại để làm gì nữa. Và thứ nhì, một khi nguyện vọng đã rõ ràng như ban ngày thì lại đi chống đối nguyện vọng đó bằng đủ mọi cách.

Qua sự chối bỏ này, các đảng phái và một số thế lực chính trị đã chứng tỏ tính chất xa rời quần chúng của họ. Nhiều lần nghị viên Madison Nguyễn và các giới chức đảng VT đã tỏ ý coi thường những người ủng hộ Little Saigon là thành phần hỗn tạp, không có hậu thuẫn rộng rãi của quần chúng và không có cơ cấu lãnh đạo. Thế nhưng khi những người này biểu tình thì họ quy tụ được cả chục ngàn người, mỗi lần có những buổi họp quan trọng thì họ huy động cả trăm, cả ngàn người đến dự; chưa kể những cuộc biểu tình đều đặn vào mỗi tuần mà bất cứ một tổ chức nào cũng sẽ gặp khó khăn nếu không phải là một tổ chức được quần chúng hỗ trợ. Do đó nếu gọi cho chính xác thì phải nói là Phong trào Cử tri SJ Đòi Dân chủ cùng với Cộng đồng Việt Nam Bắc Cali là những tập hợp xuất phát từ quần chúng thể hiện một tinh thần dân chủ và một tinh thần trách nhiệm khá tích cực. Ồn ào thì họ có ồn thật, nhưng đó đâu phải là cái tội? Còn bảo rằng họ chia rẽ thì không đúng chút nào: không lẽ quan điểm của đại đa số lại là một quan điểm chia rẽ? Phải gọi đó là quan điểm kết hợp thì mới đúng, và lẽ ra VT đã phải đứng dưới quan điểm này.

Để đối đáp lại, các đảng phái (6 đảng!), nghị viên Madison và Việt Tân mỗi lần chỉ huy động được một vài chục người. Vì xa rời quần chúng cho nên các đảng này hình như chẳng đại diện được cho ai ngoại trừ đảng viên của họ. Sở dĩ họ không ồn ào là vì họ không có khả năng ồn ào mà thôi. Nhóm Chúng Tôi Lên Tiếng tố cáo những ủng hộ viên Little Saigon là nói láo, nhưng khi ông Lê Văn Hướng đưa lên HĐTP một danh sách 92 chủ nhân của ông thì lòi ra là một danh sách… giả mạo! Qua những diễn biến vừa rồi, thiết tưởng một người có suy nghĩ thấy rõ được sự hậu thuẫn của đa số quần chúng nằm ở đâu, và sự lãnh đạo quần chúng nằm ở đâu.        

Riêng đối với tôi thì dù sao đi nữa, nỗi thắc mắc của tôi vẫn chưa khuây khỏa. Câu hỏi của tôi: tại sao đảng VT lại chống đối tên gọi Little Saigon kịch liệt như thế, vẫn chưa có đáp số! Tại sao VT lại dồn quá nhiều nỗ lực, nhiều phương tiện vả ngay cả uy tín của mình vào việc đặt tên cho một khu thương mại, vẫn tiếp tục là một điều bí hiểm đối với tôi. Little Saigon hay Saigon Business District hay Vietnamtown có tầm quan trọng chủ yếu thế nào đối với VT mà VT phải đánh lá bài xả láng như thế, tôi vẫn chưa tìm ra…

Nhìn lại ba khâu hoạt động của VT là “Đồi đầu bất bạo động để tháo gỡ độc tài – Xây dựng xã hội dân sự để đặt nền dân chủ – Vận động toàn dân để canh tân đất nước”, người ta không khỏi thắc mắc là chủ trương “đả phá tên gọi Little Saigon” nằm trong khâu nào?

Châu Lan Nguyễn Thị Linh

→ 1 CommentCategories: Uncategorized

Cảnh sát đánh người vi phạm luật giao thông?

February 14, 2008 · 1 Comment

Cảnh sát đánh người vi phạm luật giao thông?

Anh Dương Trung Hiền với khuôn mặt dính đầy máu. (Ảnh do người dân cung cấp).

Có mặt tại hiện trường, những người dân xung quanh kể lại: 3 thanh niên gồm 2 nam 1 nữ “kẹp 3” đi đến ngã tư Kim Liên – Lê Duẩn thì bị cảnh sát giao thông tên là Lê Thanh Sơn (số hiệu 125-442, là cán bộ thuộc Đội 4, Phòng CSGT – Công an TP Hà Nội) dùng dùi cui vụt vào mặt người điều khiển, khiến cả 3 ngã xuống lòng đường.

 

Người cầm lái được xác định là Dương Trung Hiền, bị thương nặng nhất; người con trai đi cùng là Lê Trọng Toản, 24 tuổi, trú tại phường Đồng Tâm và người con gái tên Vũ Thị Loan (thường gọi là Ngọc), 21 tuổi, quê Chợ Đồn, Bắc Kạn. Cả 3 đang được cấp cứu tại Bệnh viện Bạch Mai.

 


Cảnh sát giao thông Lê Thanh Sơn. (Ảnh do người dân cung cấp).

Tại hiện trường, một cảnh sát cho biết: 3 thanh niên nói trên đã vi phạm nhiều lỗi (đi xe máy kẹp 3, không đội mũ bảo hiểm và xe không biển số). Khi nhận được tín hiệu dừng xe lại cố tình đâm vào cảnh sát rồi bị trượt ngã.

 

Tuy nhiên, theo lời của anh Lê Trọng Toản (1 trong 3 người đi trên xe PS) thì: “Chúng tôi biết mình vi phạm luật giao thông, nhưng khi xe chúng tôi rẽ phải thì không thấy hiệu lệnh dừng lại. Điều bất ngờ là chúng tôi bị cảnh sát Lê Thanh Sơn dùng dùi cui đánh ngay vào mặt mà không nhận được tín hiệu hay lời giải thích nào”.

Và theo lời của chị Nguyễn Thúy Ngọc (ngõ 505, Trần Khát Chân) – một trong những nhân chứng tại hiện trường: Khi xảy ra vụ việc, chị đi ngay cạnh xe của nạn nhân. Lúc đó xe của nạn nhân đang đi tà tà vào bên phải đường, và hơi nhích lên một chút thì thấy đồng chí CSGT vung dùi cui vụt thẳng vào mặt người thanh niên đang điều khiển xe. Cả 3 thanh niên này cùng ngã vật xuống đường.

 Chị Ngọc cho biết thêm, có rất nhiều người dân chứng kiến vụ việc nhưng đều bị các đồng chí công an làm nhiệm vụ tại đó đuổi đi hết.   

Trao đổi với chúng tôi, đồng chí Nguyễn Hồng Thái – Đội trưởng Đội khám nghiệm, Phòng CSGT Công an TP Hà Nội cho biết: Vụ việc đang được giao cho Công an quận Hai Bà Trưng phối hợp với Đội 4 tiếp tục điều tra làm rõ, và yêu cầu Đội 4 phải có báo cáo ngay về vụ việc này lên cấp trên.

 

Tuấn Hợp

→ 1 CommentCategories: Uncategorized