MỘT CUỘC TỰ SÁT TẬP THỂ

Posted on October 4, 2010

0


NGUYỄN THIẾU NHẪN

Ai cũng tưởng sau khi khai tử Mặt Trận (MT) và ra mắt đảng Việt Tân (VT) thì những người lãnh đạo đảng này đã thấy rõ những lỗi lầm của tổ chức của mình trong quá khứ mà ăn năn, hối cải, hoàn lương để cùng Cộng đồng người Việt Quốc gia tỵ nạn cộng sản tiếp tục công cuộc chống Cộng hầu chuộc lại phần nào lỗi lầm mà tổ chức mình đã vấp phải, nhưng không, đảng Việt Tân vẫn tiếp tục lừa bịp, phá thối Cộng đồng người Việt chống Cộng tại hải ngoại – như đã lừa bịp và phá thối từ bấy tới nay.

Năm 1995, trả lời phỏng vấn của nhật báo Thời Báo, San Jose, ông Lý Thái Hùng, Vụ Trưởng Vụ Điều Hành thuộc Tổng vụ Hải Ngoại đã trả lời như sau khi được hỏi về sự an nguy của Chủ tịch Hoàng Cơ Minh:

“Tôi xin cảm tạ  sự quan tâm của quý  vị và của hết cả  đồng bào đã quan tâm tới sự  an nguy của chiến hữu Chủ  tịch Mặt Trận Hoàng Cơ  Minh. Chiến hữu Chủ tịch vẫn còn sống, vẫn kiên trì theo dõi và hướng dẫn các công tác đấu tranh của MT… Chúng tôi nghĩ rằng chỉ khi nào sự hiện hữu bằng xương bằng thịt của chiến hữu Hoàng Cơ Minh tại một nơi có đồng bào tham dự thì mới giải tỏa được mọi thắc mắc của đồng bào. Điều này chẳng những đồng bào, mà toàn thể đoàn viên MT đều tha thiết mong mỏi.”

Ông Lý Thái Hùng biết ngày Chủ tịch Hoàng Cơ Minh “hiện hữu bằng xương bằng thịt” không bao giờ có nữa, nhưng vẫn cố nói lấy được để lừa bịp đồng bào.

Ngay sau khi thông báo về cái chết của Chủ tịch Hoàng Cơ Minh và các cán bộ cao cấp của Mặt Trận (MT), ông Nguyễn Kim Hườn, Tổng Vụ Trưởng Tổng vụ Hải Ngoại của MT đã họp báo tại khách sạn sang trọng Double Trees tại San Jose vào ngày 28 tháng 7 năm 2001, và đọc một bài phát biểu nêu ra 3 lý do vì sao MT đã im lặng về cái chết của Chủ tịch Hoàng Cơ Minh trong suốt 14 năm qua. Cả 3 lý do đưa ra chẳng những không giúp gì được cho MT trong việc “giải độc” dư luận mà chỉ càng chứng tỏ là MT đã lừa bịp đồng bào suốt 14 năm qua khi tìm mọi cách nói dối về cái chết của Chủ tịch Hoàng Cơ Minh. Thậm chí MT đã để một cán bộ cao cấp của mình là bà doctor-to-be Trần Diệu Chân, lúc đó là phát ngôn nhân của MT, đã dựng một xác chết của một người đã hy sinh vì nước là cựu Phó Đề Đốc Hoàng Cơ Minh để cùng đứng đơn với bà khiếu nại đài phát thanh Quê Hương với chủ nhân Tổng Đài AM-1120 và cơ quan FCC.

Trong cuộc họp báo, trả  lời câu hỏi về người kế vị Tướng Hoàng Cơ Minh, ông Nguyễn Kim Hườn cho biết như sau: “Người kế vị Chủ tịch MT hiện đang hoạt động tại quốc nội, vì lý do an ninh nên MT xin không công bố danh tánh.”

Trả lời yêu cầu: “Xin MT công bố tiểu sử vị Chủ tịch MT kế vị để mọi người tin tưởng”, ông Nguyễn Kim Hườn lại cũng dùng cái lối trả lời về chuyện sống, chết của Chủ tịch Hoàng Cơ Minh trước đây: “MT không công bố tên vị chủ tịch hay hàng ngũ lãnh đạo trong hiện nay vì nhận thấy hoàn cảnh đấu tranh  của tổ chức chưa cho phép khi phải đối đầu với một kẻ thù hung hiểm và còn khả năng khống chế (sic!)”.

Trong khi trước đó thì, ông thì tuyên bố là “Chủ tịch vẫn còn sống, vẫn kiên trì theo dõi và hướng dẫn các công tác đấu tranh của MT“, ông thì mỗi năm đều đăng báo gửi lời chúc Tết của Chủ tịch Hoàng Cơ Minh đến đồng bào hải ngoại!

Tưởng cũng nên biết trước đó thì, vào năm 2000, trong cuộc hội luận trên đài phát thanh Little Sàigòn tại Houston, ông Hoàng Cơ Định, Vụ trưởng Vụ Tổ chức và Huấn luyện của MT, đã phát biểu như sau: “Đường lối của MT là chúng tôi không luận bàn về tình trạng sinh hoạt của mọi cán bộ của MT bất cứ ở cấp bộ nào. Với tư cách một người trách nhiệm của MT tôi phải tuân hành kỷ luật đó và câu trả lời dứt khoát của tôi là không luận bàn về chuyện ông Hoàng Cơ Minh còn sống hay đã chết. Tôi hiểu đồng bào hỏi là có lý do và nếu tôi là đồng bào bên ngoài tôi cũng hỏi câu đó. Vì tôi là cán bộ của MT tôi phải trả lời theo cái đường lối  của MT đã đặt ra là MT không bàn luận về tình trạng  sức khoẻ, sinh hoạt, sống chết của bất cứ một cán bộ nào của MT đang đấu tranh trực diện với Việt Cộng.” Cũng trong cuộc hội luận, khi  một nhà báo hỏi: “Xin trả lời rõ hơn về vấn đề ông HCM của MT là không thể tiết lộ” và câu kế tiếp: “Nếu sống thì phải để cho ông HCM lên tiếng, nếu chết thì xác nhận.” Ông Hoàng Cơ Định đã mất bình tĩnh, trả lời với giọng gay gắt: “Tôi không tránh né. Tôi biết chứ. Tôi ở địa vị anh, tôi cũng muốn biết… Anh đừng dùng chữ “phải cho ông ấy lên tiếng.” Ông ấy là “Boss” của chúng tôi.  Nếu ông ấy muốn lên tiếng lúc nào là quyết định của ông, đừng nói nếu ông ấy còn sống thì phải cho ông ấy lên tiếng. Đó là sự xúc phạm đối với vị chỉ huy của chúng tôi.”

Theo bài báo ghi lại buổi hội luận thì, dư luận chung quanh của giới sinh hoạt chính trị ở Houston đã đánh giá thấp khả năng đối đáp chính trị và vận  động quần chúng của ông Định. Theo một nhân vật từng ở vai trò lãnh đạo của MT trước đây thì ông Định là người chủ quan, kiêu căng và thiếu khả năng lãnh đạo.Ông Định giữ vai trò then chốt  trong MT chỉ vì ông là em ông HCM, núp trong bóng tối “làm mưa làm gió” đến nay phải lộ diện và mọi người đã thấy được khả năng thực sự của ông ta. Điều này mọi người càng thấy rõ khi nghe ông Hoàng Cơ Định trả lời ký giả Hồng Phúc của đài Việt Nam Hải Ngoại về chuyện nhóm “Vì Tự Do” của Việt Tân tổ chức cái gọi là cuộc “Trưng cầu Dân ý” với ý đồ thay thế “Ngày Quốc hận 30 tháng 4” thành “Ngày Tỵ Nạn”, sau khi đã bị thất bại trong âm mưu biến “Ngày Quốc hận 30-04” thành “Ngày Tự Do Việt Nam” vào năm 2005. Khi ký giả Hồng Phúc hỏi “làm thế nào để phân biệt người dân trong nước với nhà cầm quyền VC khi để những người dân trong nước tham gia vào cuộc ‘Trưng cầu Dân ý'”, thì ông Hoàng Cơ Định đã trả lời một cách hàm hồ và xấc xược là “chúng ta phải vận dụng bộ não”(sic!) khiến ông ký giả Hồng Phúc “hoảng” quá phải hỏi qua câu khác! Nghe trong cuộc phỏng vấn này, ông Hoàng Cơ Định có khoe là việc làm này đã được 169 tổ chức, hội đoàn tham dự mà phát nản. Ông Hoàng Cơ Định hãy hỏi lại ký giả Cao Sơn của tờ Tin Việt News, khi đồng bào biểu tình chống 35 bức dị ảnh của Hồ tặc ở Oakland, ông ký giả này đã hô hoán lên là bị một người nào đó trong nhóm người biểu tình đánh một vật cưng cứng bọc trong một cái bao mềm mềm vào đầu nặng đến nỗi… ngày hôm sau mới bị ói mửa phải kêu xe ambulance đưa vào bệnh viện thì đã có tới 143 cơ quan thông tin, báo chí lên tiếng yểm trợ, đòi trừng trị kẻ đánh người. Có cả ông “Mặt Trận” Hoàng Thế Dân, ông “Liên Hội” Hồ Quang Nhựt họp báo và cho biết là họ có cả cuốn phim quay lại chuyện ký giả Cao Sơn bị đánh và sẽ đưa vụ này ra tòa (sic!). Đảng Việt Tân là một “đảng lớn” mà chỉ có 169 tổ chức, hội đoàn lên tiếng yểm trợ cái gọi là “Trưng cầu Dân ý” thì đâu có gì mà đáng khoe!

Cái lối “giải thích không giải thích gì cả” chứng tỏ cái khả  năng cù nhầy cao độ, khinh miệt sự hiểu biết của đồng bào tỵ nạn tại hải ngoại của ông Hoàng Cơ Định. Cái lối giải thích lấy có này lại hoàn toàn trái ngược phát biểu trong cái gọi là “bài phản luận” của bà doctor-to-be Trần Diệu Chân, phát ngôn viên của MT, lúc đó. Trong bài “phản luận” được đọc trên đài phát thanh Quê Hương, bà Trần Diệu Chân đã nói: “MT là một tổ chức đã có những đoàn viên nằm xuống hy sinh cho lý tưởng tự do, cho hạnh phúc của dân tộc  trong suốt bao nhiêu năm qua và nhiều người đang tiếp tục dành thì giờ, công sức tạo áp lực đủ loại trên chế độ, sao có kẻ dám ngông cuồng mạt sát MT là tội đồ của dân tộc (sic!)”

Khi phải tránh né  trả lời cho báo chí thì ông Hoàng Cơ Định bảo rằng “cán bộ MT không luận bàn gì về tình trạng sức khoẻ, sinh hoạt, sống chết  của bất cứ một cán bộ nào của MT đang đấu tranh trực diện với VC”, nhưng khi cần kể công… “cách mạng” thì bà Trần Diệu Chân lại la làng lên rằng: “MT là một tổ chức đã có những đoàn viên nằm xuống hy sinh cho lý tưởng tự do, hạnh phúc của dân tộc…”

Cũng trong bài “phản luận” nghe bà Trần Diệu Chân ú ớ  lên tiếng về cái gọi là “Tổng nổi dậy hòa bình” với “Tổng nổi dậy ôn hòa” mà ngán ngẫm thay cho cái chủ trương, đường lối của MT. Nghe mấy cái câu bà Trần Diệu Chân giải thích: “Màu đỏ là màu tự nhiên của mặt trăng” và câu “Vì các cháu thiếu nhi, toàn dân ta kháng chiến” được bà giải thích là câu nói của tổ tiên người Việt Nam mà ngán ngẫm thay cho cái “trí thức” của bà Diệu Chân và những “lãnh đạo” của MT.

*

Ngay khi MT thông báo về  cái chết của Chủ tịch Hoàng Cơ Minh và các cán bộ cao cấp của MT, tác giả Mỹ Linh đã đóng góp ý kiến của mình trên mạng lưới điện toán như sau:

“Lãnh đạo của MT đã hy sinh là  một mất mát to lớn, nhưng không một mất mát to lớn nào có thể hơn được sự mất mát NIỀM TIN LÃNH ĐẠO. Chủ tịch MT có hy sinh thì Phó Chủ tịch thay thế hoặc cứ theo Hiến chương, nếu có, của MT để thay thế Chủ tịch. Không có một lý do nào có thể chấp nhận được sự lừa gạt, lừa dối của một số lãnh đạo MT trong suốt 14 năm dài, xin chờ đợi sự giải thích của lãnh đạo MT. Nói vì nhu cầu bảo toàn tổ chức hoặc tìm người lãnh đạo thay thế, nên MT tạm giấu cái chết của ông Hoàng Cơ Minh  trong vòng một, hai năm thì còn có thể chấp nhận được, nhưng giấu cái chết trong suốt 14 năm dài thì quả thật là một sự lừa gạt NIỀM TIN khó ai có thể chấp nhận được. Trong suốt 14 năm quá lâu, đoàn viên mất niềm tin vào lãnh đạo thì làm sao làm việc được? Đồng bào mất niềm tin vào đoàn viên MT thì làm sao đồng bào đóng góp hết mình được? Sức mạnh của đấu tranh đến từ sự tin tưởng của đồng bào vào vị Chủ tịch MT, mà đồng bào lại bán tín, bán nghi là MT không có Chủ tịch, không liên lạc được với chủ tịch, không thấy chủ tịch, thì đấu tranh cái gì?…”

Sau đó, cô Mỹ  Linh viết tiếp:

Ngày hôm nay tuy quá muộn, nhưng rất đáng khen là nhưng lãnh đạo MT đã can đảm nói lên sự thật để mong lấy lại niềm tin và sự tha thứ của đồng bào vẫn còn tốt hơn là tiếp tục dối gạt đồng bào.”

Cũng trên mạng lưới điện toán (lúc đó), ông Phạm Quốc Trung có ý kiến như sau: “Thực ra, đại đa số người Việt hải ngoại đã gạt nước mắt thương tiếc ông Hoàng Cơ Minh từ nhiều năm về trước. Họ mong mỏi được nhìn thấy một lãnh tụ mới để tiếp nối công cuộc tranh đấu (nếu thực sự có) còn dang dở. Tiếc rằng, họ chỉ nhận được những sự lừa dối, bịp bợm không trong sạch và ấu trĩ của những “lãnh đạo” vẫn tự xưng là “trí thức” yêu nước.”

Không biết “người trẻ” Mỹ Linh cũng như đồng bào tỵ nạn nghĩ gì khi nghe đảng Việt Tân ra mắt và “các người kế vị” cố Chủ tịch Hoàng Cơ Minh là các ông Lý Thái Hùng, Nguyễn Kim Hườn, một người là Tổng Bí thư, một người là Chủ tịch; chứ không phải là “một người đang hoạt động ở quốc nội, vì lý do an ninh  nên MT xin không công bố danh tánh– như ông Nguyễn Kim Hườn, Tổng Vụ Trưởng Tổng vụ Hải Ngoại của MT, đã từng hùng hồn tuyên bố vào ngày 28 tháng 7 năm 2001.

Không biết “người trẻ” Mỹ Linh và đồng bào tỵ nạn nghĩ  gì khi nghe tin một cán bộ cao cấp của đảng Việt Tân là bác sĩ Trần Xuân Ninh và 40 đảng viên khác của đảng này đã tố cáo các “lãnh đạo” của đảng này đã đi chệch hướng? Không biết “người trẻ” Mỹ Linh và đồng bào tỵ nạn nghĩ gì khi biết đảng viên đảng Việt Tân Hoàng Hồ ở San Jose đã dẫn đảng viên VC Huỳnh Tiểu Hương vào Chợ Tết Fairgrounds? Không biết “người trẻ” Mỹ Linh và đồng bào tỵ nạn nghĩ gì khi những người lãnh đạo đảng Việt Tân hiện nay đã không còn giấu giếm đường lối hòa hợp hòa giải với bạo quyền Việt Cộng để… canh tân đất nước?!

*

Vào năm 2001, nhà báo  Trương Trọng Trác (vừa mới qua đời) có viết một bài báo đăng tải trên tờ Ngày Nay, đưa ra nhận xét về MT (lúc đó) và đảng Việt Tân (hiện nay) như sau: Qua nhận xét của của một bình luận gia thời cuộc, dầu Mặt Trận có sách lược nào đi chăng nữa, có lẽ cần một thời gian dài nữa, hoặc chẳng bao giờ Mặt Trận có thể lấy lại được lòng tin của đồng bào hải ngoại đã từng nỗ lực yểm trợ Mặt Trận từ lúc ban đầu, thời đầu thập niên 1980.”

Sau vụ bể hai do ông cựu Đại Tá Phạm Văn Liễu gây ra, đến vụ tai tiếng “Mặt Trận kiện báo chí”, nay, đảng Việt Tân lại bể hai do bác sĩ Trần Xuân Ninh, một Ủy viên Trung ương của đảng và 40 đảng viên lên tiếng tố cáo đảng đã đi chệch hướng, lời tiên đoán của nhà báo Trương Trọng Trác đã trở thành sự thật!

*

Nhiều năm trước đây, sau khi tên đồ tể Ieng Sary ôm 16 triệu đô-la, phản bội tổ chức Khmer Đỏ để về với chính phủ Kampuchea do Hun Sen đảm trách chức vụ Thủ Tướng, các lãnh tụ còn lại của Khmer Đỏ đã làm một cuộc tự sát chính trị tập thể khi không chấp thuận một cuộc Tổng tuyển cử có sự giám sát của Liên Hiệp Quốc.

Các lãnh tụ đảng Việt Tân cũng đã phản bội lại Cộng đồng người Việt chống Cộng tại hải ngoại qua những việc làm trái ngược hẳn với bản cương lĩnh đã công bố ngày 7 tháng 3 năm 1982. Các lãnh đạo của đảng Việt Tân đã bỏ tiền bạc, công sức phát động “chiến dịch kiềm chế sự tác hại” nhưng xem ra đồng bào tỵ nạn cộng sản không còn ai tin tưởng, vì ai cũng thấy rõ những người lãnh đạo đảng Việt Tân là những người nói dối bẩm sinh!

Bằng việc làm chệch hướng với cương lĩnh đề ra lúc ban đầu để được  “làm đối lập” với đảng Việt Cộng, đảng Việt Tân đã làm một cuộc tự sát chính trị tập thể!

NGUYỄN THIẾU NHẪN